Thứ Ba, 31 tháng 3, 2026

Ngô Nhật Đăng: TỔNG THỐNG TRUMP ĐÃ ĐÚNG VỀ QUẢ BOM NGUYÊN TỬ CỦA IRAN

TỔNG THỐNG TRUMP ĐÃ ĐÚNG VỀ QUẢ BOM NGUYÊN TỬ CỦA IRAN 

Viết bởi : Kenneth. R. Timmerman ngày 26 tháng 3 năm 2026

Tổng thống Trump đã đúng khi nói rằng Mỹ và các đồng minh đang đối mặt với "mối đe dọa cận kề" từ Iran. 

Dựa trên thông tin từ các nguồn tình báo Iran cũ có hiểu biết cá nhân về hoạt động nội bộ của Văn phòng Lãnh đạo Tối cao, tôi có thể khẳng định rằng ngày 28 tháng 2 là cuộc họp cuối cùng của một nhóm nòng cốt các nhà hoạch định chính sách Iran để quyết định số phận của chương trình vũ khí hạt nhân bí mật của nước này. 

Vì các cuộc tấn công vào các cơ sở làm giàu và sản xuất vũ khí hạt nhân của Iran hồi tháng 6 năm 2025 đã không loại bỏ được 460 kg uranium được làm giàu đến 60%, các quan chức an ninh cấp cao của Iran đã tranh luận về việc có nên chế tạo đầu đạn hạt nhân từ kho dự trữ này hay không. 

Nhóm này đã thường xuyên họp dưới sự bảo trợ của Văn phòng Lãnh tụ Tối cao để cân nhắc các lựa chọn và đã lên lịch cuộc họp ngày 28 tháng 2 để Lãnh tụ Tối cao có thể đích thân phê duyệt kế hoạch tiến hành chế tạo vũ khí. 

Nếu cuộc họp ngày 28 tháng 2 diễn ra theo kế hoạch, Chuẩn tướng Hossein Jabal Amelian, người đứng đầu tổ chức phụ trách chế tạo vũ khí, sẽ ra lệnh cho cấp dưới kích hoạt phòng thí nghiệm làm giàu uranium di động dạng container để làm giàu 460 kg uranium 60% của Iran lên 93%, và chuyển đổi khí uranium hexafluoride đã làm giàu thành lõi bom uranium bằng kim loại. 

Theo tính toán của chính IAEA, Iran có đủ uranium 60% để sản xuất mười đầu đạn hạt nhân nếu được làm giàu thêm hai tuần nữa. Cơ quan giám sát quốc tế này cũng xác định rằng Iran có thiết kế đầu đạn khả thi và đã làm chủ được việc sản xuất tất cả các thành phần phi hạt nhân phức tạp cần thiết. 

Nhưng Hoa Kỳ hoặc Israel có một điệp viên trong nhóm ngày 28 tháng 2, người đã cung cấp thông tin tình báo về chương trình vũ khí hạt nhân của Iran trong nhiều năm. 

Đặc vụ đó đã gửi tin nhắn cho cấp trên về thời gian và địa điểm cuộc gặp nhưng không kịp rời khỏi cuộc họp trước khi cuộc tấn công diễn ra và đã thiệt mạng cùng với những người khác trong khu phức hợp của Lãnh tụ Tối cao sáng hôm đó. 

Cảnh báo kịp thời do đặc vụ đó đưa ra là lý do khiến Tổng thống Trump và Thủ tướng Netanyahu quyết định đẩy nhanh tiến độ các cuộc tấn công phối hợp nhằm vào Iran đã được lên kế hoạch từ lâu. 

Trong số những người bị giết cùng với Khamenei có: 

- Chuẩn đô đốc Ali Shamkhani, thư ký Hội đồng Quốc phòng Tối cao

- Thiếu tướng Mohammad Pakpour, chỉ huy Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC),

- Thiếu tướng Abolrahim Mousavi, Tham mưu trưởng Lực lượng vũ trang.

- Thiếu tướng Aziz Nasirzadeh, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng và Hậu cần Lực lượng Vũ trang

- Thiếu tướng Hossein Jabal Amelian, Chủ tịch Tổ chức Nghiên cứu và Đổi mới Quốc phòng (SPND), chịu trách nhiệm thiết kế vũ khí hạt nhân.

- Reza Mozaffari-Nia, giám đốc và cựu chủ tịch của đảng SPND.

Ban đầu, Israel tuyên bố rằng người đứng đầu Văn phòng Quân sự của Lãnh tụ Tối cao, Chuẩn tướng Mohammad Shirazi, và Salah Asadi, người đứng đầu tình báo thuộc Bộ chỉ huy khẩn cấp của Iran và là một sĩ quan tình báo cấp cao trong Bộ Tổng tham mưu, cũng tham dự cuộc họp ngày 28 tháng 2 và đã thiệt mạng trong cuộc tấn công nhằm tiêu diệt thủ lĩnh. 

Tuy nhiên, các báo cáo sau đó cho biết hai người này đã thiệt mạng trong một cuộc tấn công riêng biệt của máy bay chiến đấu Israel hai ngày sau đó.  

Vị trí cất giữ kho uranium làm giàu 60% của Iran là một trong những bí ẩn thường trực của cuộc chiến hiện nay. 

Trong cuộc trao đổi với các phóng viên sáng thứ Hai tại Sân bay Quốc tế Palm Beach, ngay dưới chân chuyên cơ Air Force One, Tổng thống Trump cho biết các cuộc đàm phán gần đây giữa đặc phái viên Steve Witkoff và Jared Kusher với các quan chức Iran giấu tên có thể dẫn đến chấm dứt chiến tranh và các hành động thù địch trong tương lai, và bao gồm cả đề nghị của Iran về việc chuyển giao kho dự trữ uranium cho Hoa Kỳ.

Thứ Hai, 30 tháng 3, 2026

FB. Nguyễn Chương-Mt: ĐỪNG BỊ DẪN DẮT THEO NÃO TRẠNG "CHÍNH TRỊ HÓA" ĐỐI VỚI VIỆC TRUYỀN BÁ TÔN GIÁO

ĐỪNG BỊ DẪN DẮT THEO NÃO TRẠNG "CHÍNH TRỊ HÓA" ĐỐI VỚI VIỆC TRUYỀN BÁ TÔN GIÁO!

- Đã đến lúc tỉnh táo tâm trí là vừa! Thế kỷ 21 rồi, đâu phải thời mông muội nữa. 

*&*

Việc truyền giáo thuộc về lãnh vực tâm linh. Biết vậy, nhưng vẫn còn một số quí bạn theo đạo Phật lại vô tình đem cặp mắt "chÍnh trị hóa" khi nhìn về tiến trình truyền giáo của đạo Chúa. Bài này đưa ra vài dữ kiện ĐỐI CHIẾU; qua đó giúp quí bạn có được cái nhìn trung thực, và không bị lỡm vào những chiêu thức "chính trị hóa" nữa. 

&1&

ĐẠO PHẬT (Buddhism) truyền bá vào nước Việt từ khi nào? Ắt quí bạn biết, là dưới thời Bắc thuộc, lúc nước Việt đã hoàn toàn nằm dưới sự cai trị của Tàu. 

Trong lịch sử ghi nhận một số danh tính vị sư nổi bật. 

Như ngài Ksudra (Khâu-Đà-La), người Ấn Độ, đến giảng đạo trong khoảng các năm 168-189, lúc đó nước Việt là "Giao Châu" thuộc nhà Hán. 

Như ngài Vinitaruci (Tì-ni-đa-lưu-chi) là vị sư người Ấn đến truyền pháp vào năm 580. Lúc này nước Việt vẫn còn trong thời kỳ Bắc thuộc, nằm dưới ách đô hộ của Tàu.

* ĐẠO CHÚA (Christianity) truyền bá vào nước Việt đầu thế kỷ 17.

Có thể ghi nhận vị giáo sĩ người Bồ Đào Nha Francisco de Pina (1585-1625) đến Đàng Trong vào năm 1617. Ngài còn là một người rất giỏi về ngữ âm học, thành thử đã tiếp cận nhanh chóng tiếng Việt và tạo nền móng soạn thảo ra Bộ chữ abc (sau này gọi là chữ Quốc ngữ mà hết thảy người VN chúng ta đang dùng).

Rồi vị giáo sĩ Alexander Rhodius (1593-1660), người thuộc "Quốc gia Hội thánh" (Status Ecclesiasticus, còn gọi là "Quốc gia Giáo tông", "Quốc gia của sứ đồ" - "Apostolorum statum"), đến Đàng Trong vào năm 1624. Ngài học tiếng Việt nơi vị giáo sĩ Francisco de Pina. Sau đó, ngài Alexander Rhodius ra Đàng Ngoài truyền đạo. 

Nước Việt lúc đó có do ngoại bang cai trị? Không. Mà triều đình Đàng Trong lẫn triều đình Đàng Ngoài đều là người Việt.

&2&

Việc truyền bá đạo Phật lẫn đạo Chúa, như tôi nêu ở đầu stt, là thuộc lãnh vực tâm linh. Các ngài đi truyền đạo vì sự xác tín tâm linh của chính các ngài. 

Hẳn nhiên, đâu phải ưng muốn vô truyền đạo là cứ vô, ắt phải được sự chấp thuận của giới chức chính trị cầm quyền tại nơi đến. 

Các vị giáo sĩ truyền bá đạo Chúa có lúc gặp lệnh cấm đạo ngặt nghèo; nhưng cũng có những lúc được cho phép đi rao giảng Lời Chúa. Những lúc được tự do truyền đạo như rứa, ai cho phép? Là Chúa Nguyễn (Đàng Trong), chúa Trịnh (Đàng Ngoài) - nhắc lại - đều là giới cầm quyền người Việt cho phép! 

Còn các vị sư sãi, cao tăng truyền bá chánh pháp, ai cho phép được đi lại trong nước? Suốt nhiều thế kỷ du nhập đạo Phật, thời Bắc thuộc, đều do giới cầm quyền đô hộ của Tàu cho phép. 

Đạo Phật được du nhập, dưới thời Tàu đô hộ.

Đạo Chúa được du nhập, dưới thời người Việt tự chủ. 

&3&

Có phải hễ nhà cầm quyền cho phép tôn giáo nào đó du nhập thì ... bạn cho rằng tôn giáo phải "phục vụ chính trị"? 

Nếu dựa theo suy diễn này, đạo Phật - được phép du nhập trong thời Bắc thuộc - thì phải phục vụ cho nhà cầm quyền, cho ngoại bang là người Tàu hay sao? 

Quí bạn theo đạo Phật ắt không muốn chấp nhận lối suy diễn trên. 

Vậy, sao nhiều người trong quí bạn lại cho rằng đạo Chúa - về sau, hồi Pháp thuộc - phục vụ cho ngoại bang (Pháp)?

Điều mình không muốn người khác nghĩ xấu về mình, thì mình cũng đừng bao giờ nghĩ xấu về người khác. 

&4& 

4a) Đạo Chúa du nhập vào đầu thế kỷ 17, do các giáo sĩ đa phần là người Bồ Đào Nha. 

Thực dân Pháp biết đến nước Việt và tấn công xâm lược vào năm 1858, giữa thế kỷ 19. Độ cách quãng thời gian từ lúc đạo Chúa du nhập cho đến khi Pháp đổ quân là gần 250 năm, gần hai thế kỷ rưỡi! 

Xa cách tới cỡ vậy, mà vẫn có người ráng gán cho bằng được sự du nhập của đạo Chúa với sự xâm lược của Pháp. 

Hoặc là họ dốt đặc lịch sử; hoặc là họ cố tình quên béng lịch sử, thành thử họ đã đi quá xa của mọi sự hài hước trên đời! 

4b) Như ở mục 2 & 3 cho thấy: Đạo Phật lúc du nhập & tồn tại suốt nhiều thế kỷ là hoàn toàn nằm dưới thời cai trị của ngoại bang Tàu - chớ chẳng phải cách xa cả hai thế kỷ rưỡi của đạo Chúa lúc du nhập so với lúc ngoại bang Tây mãi sau này mới đặt sự cai trị. 

Nếu ai đó nói đạo Phật gắn chặt với mưu đồ thống trị của Tàu - bởi vì đạo Phật du nhập SAU KHI Tàu đã đặt ách cai trị lên nước ta, quí bạn chấp nhận nổi không? Ắt là không!

Vậy mà vẫn có những người trong quí bạn Phật tử lại đi gán đạo Chúa với mưu đồ thống trị của Pháp - trong khi đạo Chúa du nhập được khoảng 250 năm TRƯỚC KHI Pháp xâm lược. 

&5&

Xin quí bạn chú ý: Trong những người thuộc giới làm chính trị, tỉ như đám Tàu, đám Tây .v.v... bao giờ cũng đầy nhóc những kẻ mưu mẹo lợi dụng tôn giáo cho ý đồ của họ. 

Việc chính-trị-hóa-tôn-giáo là nghề của giới chính khách đó đa! 

Mắc gì bạn, trong tư cách tín đồ của một tôn giáo, lại đi rước cái ngón nghề "chính trị hóa" vào trong não trạng của mình, vô tình trở thành ... cái loa cho bọn đầu cơ chính trị chuyên nghiệp?

Thay vì vậy, quí bạn là các tín đồ hãy hướng tâm trí của mình vào việc giúp đỡ các vị giáo sĩ, linh mục (Công giáo), các vị mục sư (Tin Lành), các vị cao tăng (Phật giáo) chơn chính, một lòng một dạ đối với Chúa Jesus, với Phật Thích Ca ở mức cao nhứt - cao hơn hẳn những kẻ cầm quyền thế tục. Giúp các vị ấy toàn tâm toàn ý truyền bá chánh đạo, chánh pháp! 

THAY LỜI KẾT

Điều mình không muốn người khác nghĩ xấu về mình, thì mình cũng đừng bao giờ nghĩ xấu về người khác. 

Có quá nhiều người bị mắc lỡm bởi não trạng “chính trị hóa” quá lâu. Đã đến lúc tự làm cho đầu óc tỉnh táo trở lại. 

Thế kỷ 21 rồi, chớ đâu phải thời mông muội nữa./.

----------------------------------------------------------------

Hình ảnh: Hai vị có công trạng lớn lao trong việc thành hình bộ Chữ Quốc ngữ mà toàn thể người VN đang dùng (Francisco de Pina và Alexandre de Rhodes, đúng ra là "Alexander Rhodius")

FB. Son Bui: IRAN TỰ SÁT

IRAN TỰ SÁT - nhất hùng

Bản Tin:

Tin mới nhất, TT Donald Trump nêu “Kế Hoạch 15 điểm”, đây không phải là một đề nghị thương lượng thông thường mà là một "Bản điều khoản đầu hàng kỹ thuật" được thiết kế để tước bỏ hoàn toàn nanh vuốt của Tehran. Các điểm cốt lõi bao gồm:

- Iran phải dỡ bỏ hoàn toàn các cơ sở Natanz, Isfahan và Fordow. Toàn bộ kho uranium đã làm giàu phải được chuyển ra khỏi lãnh thổ Iran ngay lập tức - Buộc Iran cắt đứt mọi nguồn tài trợ, vũ khí và liên lạc với Hezbollah, Houthi và các nhóm vũ trang tại Iraq, Syria. Hạn chế nghiêm ngặt chương trình tên lửa đạn đạo, chỉ giữ lại các hệ thống phòng thủ tầm ngắn. Bảo đảm tự do hàng hải tuyệt đối dưới sự giám sát của liên quân quốc tế.

- Đổi lại, Mỹ sẽ dỡ bỏ các lệnh trừng phạt kinh tế (nhưng giữ lại trừng phạt nhân quyền) và hỗ trợ một chương trình hạt nhân dân sự nhưng nhiên liệu phải đặt tại nước ngoài.

Theo các tin từ Tehran (thông qua Press TV và các kênh ngoại giao trung gian), Iran đã bác "Kế hoạch 15 điểm" của Tổng thống Trump và đưa ra 5 yêu sách để đạt được ngừng bắn:

 1. Yêu cầu Mỹ và Israel dừng tất cả các cuộc không kích và chiến dịch ám sát nhắm vào các quan chức quân sự, hạt nhân và lãnh đạo chính trị của Iran.

 2. Thiết lập các cam kết quốc tế cụ thể và ràng buộc để đảm bảo rằng Mỹ sẽ không đơn phương phát động một cuộc chiến tương tự chống lại Cộng hòa Hồi giáo trong tương lai.

 3. Mỹ và Israel phải thanh toán các khoản bồi thường tài chính khổng lồ cho những thiệt hại về hạ tầng, kinh tế và nhân mạng mà Iran đã gánh chịu trong suốt cuộc xung đột.

 4. Một thỏa thuận hòa bình phải bao gồm việc Israel rút quân và chấm dứt tấn công tất cả các đồng minh của Iran trong khu vực, bao gồm Hezbollah tại Lebanon và các nhóm vũ trang tại Iraq/Syria.

 5. Quốc tế phải thừa nhận quyền kiểm soát của Iran đối với tuyến đường thủy chiến lược này, bao gồm cả quyền thu phí quá cảnh hoặc hạn chế tàu thuyền của "các quốc gia thù địch".

Bình Luận: 

5 điều kiện mà Tehran vừa đưa ra không phải là một đề nghị hòa bình, nó thể hiện tâm lý của một kẻ khủng bố đang bị dồn vào đường cùng nhưng vẫn ảo tưởng về vị thế của mình.

- Họ đòi bồi thường chiến tranh? Thật khôi hài! Ai sẽ bồi thường cho hàng thập kỷ bất ổn mà các lực lượng ủy nhiệm của Iran đã gây ra trên khắp Trung Đông? Ai bồi thường cho những con tàu thương mại bị họ bắt giữ trái phép?

- Họ đòi kiểm soát Eo biển Hormuz? Đây là một mưu đồ trắng trợn nhằm bóp nghẹt mạch máu kinh tế toàn cầu, dùng dầu mỏ để tống tiền cả thế giới. Đòi kiểm soát và thu phí tuyến đường thủy huyết mạch của thế giới là sự lố bịch đỉnh điểm! Eo biển Hormuz là tài sản chung của nhân loại, không phải là cái ao nhà để Tehran dùng làm công cụ tống tiền xăng dầu toàn cầu.

- Họ đòi bảo vệ các nhóm "Kháng chiến" (thực chất là các tổ chức khủng bố)? Điều này chứng tỏ Iran chưa bao giờ có ý định từ bỏ tham vọng bành trướng cực đoan, họ chỉ đang muốn dùng lệnh ngừng bắn làm bình phong để tái vũ trang cho các "vòi bạch tuộc" của mình.

Tehran đang lợi dụng sự do dự của các cường quốc phương Tây để mặc cả trên xương máu của chính người dân họ. Một chế độ lấy việc xóa sổ quốc gia khác làm tôn chỉ thì không xứng đáng ngồi vào bàn đàm phán một cách bình đẳng.

Hòa bình không thể có được bằng cách thỏa hiệp với những kẻ tống tiền. Cách duy nhất để chấm dứt chiến tranh một cách thực chất là phải bẻ gãy hoàn toàn ý chí và khả năng gây hấn của bộ máy cầm quyền tại Tehran. Thế giới không cần một thỏa thuận tạm bợ, thế giới cần một khu vực Trung Đông không còn bóng ma của chủ nghĩa cực đoan.

Chiến tranh là tàn khốc, nhưng một nền hòa bình giả tạo dựa trên sự nhượng bộ kẻ cực đoan còn tàn khốc hơn gấp bội. Tổng thống Mỹ đang làm điều mà lẽ ra thế giới phải làm từ lâu: Đặt Iran vào vị trí phải lựa chọn - hoặc là trở thành một quốc gia bình thường, hoặc là tan biến vào lịch sử. Công lý không nằm ở những trang giấy thương lượng vô nghĩa, nó nằm ở nòng súng của những người bảo vệ tự do hàng hải và an ninh toàn cầu.

Iran phản ứng như một con thú bị dồn đến đường cùng hay là sự ảo tưởng, xa rời thực tế. Dù thế nào, 5 đòi hỏi của họ chỉ làm cho cái chết của họ đến gần hơn. Một hành động tự sát.

Đặng Văn Thuận: Tình báo TQ (Kỳ 1)

- Đặng Văn Thuận -

Tôi không nghĩ mình sẽ bị bắt. Đó là điều tôi muốn nói thẳng ngay từ đầu. Sau nhiều năm làm nghề này, người ta bắt đầu tin vào tay nghề của mình. Và khi bạn tin quá nhiều vào tay nghề, bạn bắt đầu mắc những sai lầm mà một học viên năm đầu cũng biết tránh.

Nhưng hãy để tôi kể từ đầu.

Năm 2017, tôi 36 tuổi và đang ở vị trí cấp trung trong một trong các cục địa phương của Bộ An ninh Quốc gia. Không phải vị trí hào nhoáng. Không phải công việc của những người xuất hiện trong phim — bóng tối, súng, mật danh gợi cảm. Công việc thực sự của chúng tôi nhàm hơn nhiều: nghiên cứu mục tiêu, xây dựng quan hệ, kiên nhẫn chờ đợi. Nghề tình báo, như tôi từng được dạy, là nghề của những kẻ biết chờ.

Tôi được giao nhiệm vụ tiếp cận lĩnh vực hàng không. Là quân sự hay dân sự nhỉ?! Người ta nghĩ rằng ranh giới giữa hai lĩnh vực đó rõ ràng, nhưng thực ra ranh giới đó rất mờ. Một cánh quạt composite đủ nhẹ, đủ bền, nó có thể bay trên máy bay chở khách hôm nay, nhưng công nghệ tạo ra nó có giá trị cho rất nhiều thứ khác ngày mai. Trung Quốc cần những công nghệ đó. Không phải vì chúng tôi lười sáng tạo mà vì việc rút ngắn vài chục năm nghiên cứu là điều hoàn toàn hợp lý về mặt chiến lược, nếu bạn có thể làm được.

GE Aviation là cái tên xuất hiện trong danh sách của tôi từ lâu. Động cơ GE9X, với cánh quạt composite độc quyền, là thứ mà các kỹ sư Trung Quốc đã nghiên cứu từ xa trong nhiều năm mà không thể chạm tới. Và rồi chúng tôi tìm ra David Zhang.

Người ta thường nghĩ tình báo là chuyện kịch tính, bám đuôi, nghe lén, đột nhập. Thực ra bước đầu tiên thường là LinkedIn. Một lời mời trên mạng xã hội. Một lá thư đề nghị thuyết trình từ một trường đại học có uy tín. Chúng tôi đã làm điều này nhiều lần, với nhiều người. Đa số không hồi âm. Một số hồi âm nhưng thận trọng. Một số, như Zhang, cảm thấy được tâng bốc.

Tôi hiểu cảm giác đó. Bạn là một kỹ sư giỏi, một trong chưa đến mười người trên thế giới hiểu rõ một công nghệ nhất định. Và bỗng dưng có người từ một trường đại học danh tiếng nói: chúng tôi muốn nghe bạn nói. Chúng tôi sẽ trả chi phí. Bạn còn có thể ghé thăm gia đình. Điều đó không có gì sai. Điều đó nghe rất bình thường.

Khi Zhang đến Nam Kinh vào tháng 6/2017, tôi xuất hiện với bí danh Zhu Wei, thành viên của một hiệp hội khoa học và công nghệ địa phương. Tôi không mặc vest đen, không nói chuyện bí ẩn. Tôi hỏi ông ta về công việc với thái độ thực sự tò mò. Tôi lắng nghe. Tôi khen ngợi. Những kỹ thuật đó không phải là thủ thuật rẻ tiền. chúng có tác dụng vì chúng chạm đúng vào nhu cầu thực sự của con người: được nhìn nhận, được tôn trọng, được cảm thấy quan trọng.

Lần gặp đầu tiên, tôi không hỏi gì nhạy cảm. Đó là nguyên tắc cơ bản nhất của nghề: đừng vội. Tôi chỉ cần biết ông ta là người như thế nào. Ông ta có thể tin được không? Ông ta có điểm yếu không? Câu trả lời là có, ở cả hai chiều.

Zhang đã không báo cáo với cấp trên về bài thuyết trình. điều đó vi phạm chính sách của GE. Ông ta còn mang theo tài liệu công ty sang Trung Quốc để chuẩn bị bài thuyết trình. tài liệu nhạy cảm đến mức cần giấy phép đặc biệt để mang ra khỏi đất nước. Tôi không biết điều đó vào lúc ấy, nhưng tôi cảm nhận được rằng ông ta là người dễ tác động. 

Sau chuyến đi, tôi bắt đầu liên lạc đều đặn. Những câu hỏi ban đầu nghe vô hại: phần mềm họ đang dùng là gì, quy trình thiết kế trông như thế nào, cấu trúc tổng thể của nhóm kỹ thuật ra sao. Ông ta hồi âm. Ông ta hỏi lại. Ông ta có vẻ thích cuộc trò chuyện.

Và rồi tôi gửi danh sách.

Đó là điều tôi được phép nói thẳng bây giờ: danh sách đó là sản phẩm của nhiều tháng tổng hợp thông tin từ các kỹ sư Trung Quốc, các quan chức, các chuyên gia trong ngành. Đây là những gì chúng tôi thực sự cần, không phải thông tin chung chung, mà là thứ cụ thể, có thể sử dụng được ngay. Phần mềm nào đang được dùng để mô phỏng khí động học? Thông số vật liệu composite của cánh quạt là bao nhiêu? Cấu trúc vỏ cánh quạt được thiết kế theo tiêu chuẩn nào?

Zhang vẫn hồi âm. Vẫn hợp tác. Tôi không nghi ngờ gì. Rồi tôi yêu cầu danh mục máy tính xách tay của ông ta.

Khi nhìn lại, tôi biết đây là điểm mà tôi đã đi quá xa, quá rõ ràng, quá sớm. Nhưng vào lúc đó, mọi thứ đang diễn ra quá suôn sẻ. Tôi đính kèm hướng dẫn chi tiết từng bước: mở Notepad, nhập lệnh này, lưu file theo định dạng đó, gửi về địa chỉ này. Tôi tự hào về sự tỉ mỉ của hướng dẫn đó. Tôi nghĩ tôi đang giúp ông ta.

Tôi không biết rằng lúc đó Zhang đã không còn là người viết những email đó nữa.

FBI đã tiếp quản chiến dịch từ lúc nào đó mà tôi không thể xác định chính xác. Họ đã đối chất với Zhang, ông ta hợp tác, và từ đó trở đi, mọi tin nhắn tôi nhận được đều đến từ một người Mỹ ngồi đâu đó ở Cincinnati, đọc từng từ tôi viết và soạn câu trả lời sao cho tôi tiếp tục tin tưởng.

Khi nhận được danh mục, tất nhiên là danh mục giả, đã được chỉnh sửa,  tôi gần như không ngủ được. Đây là thứ tôi đã tìm kiếm rất lâu. Tôi lập tức gọi điện, điều mà tôi chưa từng làm trước đó, vì điện thoại luôn để lại dấu vết. Tôi cần gặp ông ta ngay. Tôi cần chiếc laptop đó trong tay.

Họ nói không thể quay về Trung Quốc được, sẽ phải sang châu Âu làm việc. Tôi hiểu. Tôi chấp nhận. Và khi họ gợi ý Bỉ, tôi không do dự lâu. Brussels là địa điểm trung lập, dễ di chuyển. Tôi đã đến đó với một đồng nghiệp, với tiền mặt, và với 200 bức ảnh về cuộc sống của David Zhang,  ảnh gia đình, ảnh con cái, ảnh những buổi dã ngoại cuối tuần, để tôi có thể hiểu ông ta hơn khi gặp mặt, để cuộc trò chuyện tự nhiên hơn.

Họ bắt tôi ngay tại địa điểm đã hẹn.

Trong tù, tôi có nhiều thời gian để nghĩ. Về danh mục laptop giả mà tôi coi là chiến lợi phẩm. Về tài khoản iCloud mà tôi dùng để sao lưu điện thoại, điều mà bất kỳ người nào trong nghề cũng biết là không được làm. Về cuốn nhật ký trên lịch điện thoại, nơi tôi ghi lại rằng công việc không thuận, tiền bạc không ổn, các mối quan hệ đang xấu đi. Về bức ảnh chụp đơn xin vào biên chế Đảng mà tôi đã chụp lại vì lý do nào đó tôi không còn nhớ rõ.

Cựu sĩ quan CIA Jim Olson ngồi đối diện tôi trong phòng xử án và nói rằng chúng tôi giống nhau. Tôi nghĩ ông ta đúng,  theo một nghĩa nào đó. Chúng tôi đều phụng sự đất nước theo cách mình tin là đúng. Chúng tôi đều được đào tạo để không bị bắt.

Điểm khác biệt là ông ta về nhà sau phiên tòa. Còn tôi nhận 20 năm tù liên bang và một chỗ trong nhà tù ở Otisville, New York - nơi mà, tôi chắc chắn, không ai ở Bộ An ninh Quốc gia sẽ đến thăm tôi.

Tôi đã quá tự tin. Đó là điều duy nhất tôi thực sự thừa nhận.

Ngô Nhật Đăng: SỐ PHẬN CỦA NHỮNG KẺ CUỒNG TÍN

SỐ PHẬN CỦA NHỮNG KẺ CUỒNG TÍN 

- Ngô Nhật Đăng -

Có một sự lệch lạc về trí tuệ kỳ quái, thay vì vui mừng trước kết cục của những kẻ cuồng tín ban đêm tràn vào những khu định cư Do Thái trong một lễ hội âm nhạc vì hoà bình, cưỡng hiếp, thảm sát hơn 1 ngàn người vô tội và bắt hơn 200 người làm con tin thì lại có những người trong củ sọ không chứa não lên án quân đội Mỹ và Israel. Cho rằng chế độ Iran sẽ không thể bị tiêu diệt.

Họ cho rằng sự cuồng tín về Ngày tận thế của Iran -  ăn sâu bám rễ vào xã hội khiến nước này miễn nhiễm với áp lực vật chất. Theo quan điểm này, thực tế thất bại trên chiến trường, thất bại của chiến tranh ủy nhiệm, lệnh trừng phạt hoặc sự sụp đổ kinh tế vv... không thể áp dụng được với các nhà lãnh đạo Iran ưu tiên tự sát hơn là sự sống còn thông thường.

Hệ tư tưởng của Iran định hình hành vi của nước này theo những cách mà các nhà phân tích thế tục thường đánh giá thấp. Nhưng cho rằng niềm tin tận thế khiến thực tại trở nên không còn ý nghĩa là quá lời. Lịch sử và thần học đều cho thấy rằng ngay cả những chế độ cuồng tín nhất cuối cùng cũng phải đối mặt với những giới hạn của thế giới vật chất. 

Chế độ đế quốc Nhật Bản sùng bái thần thánh và tinh thần kamikaze thể hiện chủ nghĩa quân phiệt cuồng tín và coi thường mạng sống, thế nhưng chế độ này đã đầu hàng vô điều kiện một khi hải quân, không quân và các thành phố bị phá hủy. Huyền thoại về Đế chế ngàn năm của Đức Quốc xã đã thổi bùng lên lòng nhiệt thành đáng sợ, nhưng chế độ này đã sụp đổ dưới ưu thế áp đảo của quân Đồng minh. Chế độ Ba'ath của Saddam Hussein, thấm nhuần lòng nhiệt thành về mặt ý thức hệ, đã không thể chống lại áp lực liên tục từ liên minh. 

Vậy còn Iran? 

Cộng hòa Hồi giáo Iran có nguồn gốc từ Hồi giáo Shia Twelver. Trọng tâm của đức tin này là niềm tin vào mười hai vị Imam bất khả sai lầm, hậu duệ của Nhà tiên tri Muhammad. Vị Imam thứ mười hai, Muhammad al-Mahdi (sinh khoảng năm 869–870 CN), đã bước vào trạng thái “ẩn mình” (ghaybah) và trạng thái này vẫn tiếp diễn cho đến ngày nay. Ông ẩn mình theo ý muốn của Thượng đế và sẽ xuất hiện trở lại với tư cách là Mahdi (“Người được dẫn dắt đúng đắn”) và Qa'im (“Người trỗi dậy”) vào Ngày Phán Xét cuối cùng. 

Cuộc Cách mạng năm 1979 dưới thời Ayatollah Ruhollah Khomeini với "Học thuyết velayat-e faqih"(quyền giám hộ của nhà luật học) của ông đã đặt Lãnh tụ Tối cao làm đại diện lâm thời của Mahdi. Cộng hòa Hồi giáo được coi là đội tiên phong của Mahdi, có nhiệm vụ xuất khẩu cách mạng, đối đầu với “kẻ áp bức” (Mỹ là “Đại Satan”, Israel là “Tiểu Satan”), và tạo ra những điều kiện hỗn loạn để đẩy nhanh ngày tận thế. Các nguồn tài liệu truyền thống của giáo phái Twelver mô tả sự trở lại của Mahdi diễn ra giữa bối cảnh hỗn loạn toàn cầu, bất công, bạo ngược, đổ máu và biến động tận thế. Chỉ sau khi đánh bại các thế lực tà ác, ông mới thiết lập công lý toàn cầu trước Ngày Phán Xét.

Cách nhìn nhận này được thể hiện rõ trong hiến pháp Iran, sự tuyên truyền của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) và các tuyên bố công khai. Các nhà lãnh đạo đã mô tả chế độ mình như đang mở đường cho "Imam của Thời đại". Kết quả là tạo ra động lực thần học cho sự trường kỳ kháng chiến và liên tục vì thỏa hiệp làm trì hoãn sự xuất hiện của Mahdi hoặc gây ra sự bất mãn của thần thánh. Kết quả là khả năng chịu đựng rủi ro cao và sẵn sàng gánh chịu những tổn thất to lớn do chính mình gây ra, những hành vi có vẻ phi lý theo các tiêu chuẩn thông thường.

Niềm tin mãnh liệt đó giải thích tại sao Iran lại bất chấp các lệnh trừng phạt làm nghèo người dân, ưu tiên các hoạt động chống Mỹ và Israel hơn sự thịnh vượng trong nước và theo đuổi leo thang xung đột. Khiến cho việc răn đe và ngoại giao trở nên khó khăn hơn. 

Tuy nhiên, nhận định cho rằng chủ nghĩa cuồng tín này khiến thất bại thực tế trên mặt đất hoàn toàn không thể áp dụng được là quá lời. Lịch sử nhiều lần chứng minh rằng ngay cả những chế độ có tư tưởng cực đoan nhất cũng sụp đổ khi các công cụ quyền lực vật chất của chúng bị phá vỡ. Thần học có thể kéo dài sự đau khổ và không đầu hàng, nhưng nó không thể tạo ra tên lửa, duy trì nền kinh tế, bảo vệ không phận hoặc duy trì tính chính đáng trước dân chúng vô thời hạn.

Ayatollah Khomeini, kiến trúc sư của chủ nghĩa tận thế cách mạng, cũng đã chấp nhận một thỏa thuận ngừng bắn nhục nhã vào năm 1988 sau tám năm chiến tranh tàn khốc với Iraq. Mặc dù mô tả cuộc xung đột như một thảm họa tận thế và thề sẽ chiến đấu "đến giọt máu cuối cùng", nhưng thực tế nghiệt ngã về tổn thất trên chiến trường, sự tàn phá kinh tế và sự kiệt quệ nội bộ đã buộc ông phải thực dụng. 

Quy luật này vẫn đúng: cơn thịnh nộ tận thế có thể khơi dậy những phản ứng bất đối xứng tuyệt vọng và khiến việc đàm phán trở nên khó khăn. Nhưng nó không xóa bỏ các vấn đề về hậu cần, kinh tế hay các yêu cầu cơ bản của việc quản trị nhà nước khi các lãnh tụ tối cao lần lượt ra đi. Khi một chế độ mất ưu thế trên không, sức mạnh hải quân, hiệu quả của các lực lượng ủy nhiệm và khả năng bảo vệ lãnh đạo hoặc nuôi sống dân chúng, niềm tin đơn thuần hiếm khi có thể bù đắp được.

Khi “đội tiên phong chính nghĩa” phải chịu thất bại thay vì chiến thắng, sự bất hòa về nhận thức và thần học xuất hiện. 

Những người tin hỏi: Nếu chúng ta là công cụ được chọn, tại sao chúng ta lại bị tiêu diệt?

Một số người diễn giải những thất bại như bằng chứng về một ý chí thần thánh khác, có lẽ là Allah đang thử thách, trì hoãn hoặc trừng phạt cộng đồng vì tham nhũng, quản lý yếu kém, đàn áp hoặc sai lệch giáo lý?

“Lời buộc tội của nhà tiên tri” có nguồn gốc sâu xa trong lịch sử Shia: thất bại được diễn giải như bằng chứng cho thấy giới lãnh đạo hiện tại không xứng đáng với phước lành của Mahdi.

Những cách hiểu này tạo ra những rạn nứt. Sự gắn kết của giới tinh hoa bị lung lay khi thực tế chiến trường va chạm với kỳ vọng về ngày tận thế. Dưới áp lực kéo dài, những rạn nứt thần học nội bộ này, kết hợp với những tổn thất vật chất, có thể mở ra con đường dẫn đến sự sụp đổ hoặc cải cách từ bên trong.

Tuy nhiên những tín đồ trung thành còn lại  thường có xu hướng cực đoan hơn. Nhóm nòng cốt này có thể thể hiện khả năng chịu rủi ro cao hơn và ưa thích các hành động bất đối xứng liều lĩnh.

Tóm lại, sự phẫn nộ về ngày tận thế là có thật nhưng nó ngày càng trở thành hệ tư tưởng của một tầng lớp thu hẹp và biệt lập hơn là một niềm tin quốc gia thống nhất. Việc làm suy yếu có chủ đích và kéo dài thậm chí còn mạnh mẽ hơn là đổ bộ. Tuy nhiên, thế giới quan tận thế của Iran cảnh báo không nên mong đợi một lối thoát dễ dàng và đòi hỏi sự chuẩn bị cho những cơn thịnh nộ cuối cùng có thể xảy ra. Mặc dù niềm tin thần học chưa bao giờ chứng tỏ được khả năng miễn nhiễm với áp lực liên tục và có mục tiêu nhắm vào nền tảng vật chất của quyền lực.

Trump hiểu điều này: Chiến thắng tuy tốn kém nhưng hoàn toàn nằm trong tầm tay và tốn kém đến bao nhiêu vẫn rẻ hơn máu binh sỹ Mỹ. Bởi cũng có một thực tế: Những người lính luôn luôn sẵn sàng chiến đấu vì những người chỉ huy biết "xót máu lính".

Nguyễn Hoàng Ngân: MỸ CÓ DỄ DÀNG THU VÀ TIÊU HỦY 460 Kg URANIUM MÀ IRAN CÓ THỂ CHẾ TẠO 10 QUẢ BOM HẠT NHÂN?

MỸ CÓ DỄ DÀNG THU VÀ TIÊU HỦY 460 Kg URANIUM MÀ IRAN CÓ THỂ CHẾ TẠO 10 QUẢ BOM HẠT NHÂN?

- Nguyễn Hoàng Ngân -

Như thường lệ, những vấn đề quan trọng tôi viết dài, viết cặn kẽ để người bình thường hiểu thấu.

Anh chị nào trình độ cao thì đừng đọc, tốn thời gian lắm.

Nhớ nghen! Đừng đọc! Lỡ đọc thì không được chê viết dài 🤣

I. URANIUM LÀ GÌ?

Nó là một kim loại, màu trắng như bạc, cứng như sắt, dẻo và nặng như vàng.

Nguyên tử Uranium có 92 hạt proton, 92 hạt electron và một số hạt neutron. 

Trong tự nhiên có 2 loại nguyên tử uranium.

1. URANIUM 92/235

Đây chính là loại dùng làm bom hạt nhân, gọi tắt là U235

Nó có 92 proton, 92 electron và 235-92= 143 neutron.

2. URANIUM 92/238

Nó có 92 proton, 92 electron và 146 neutron. Gọi tắt là U238

U238 có nhiều hơn U235 ba neutron, nó nặng hơn 3 đơn vị.

Nó vẫn có phản ứng phân hạch nhưng không mãnh liệt, tắt dần, không tạo thành chuỗi phản ứng dây chuyền. Giống như củi ướt, đốt lâu mới cháy, cháy một chút rồi tắt.

2. U235 PHẢN ỨNG HẠT NHÂN NHƯ THẾ NÀO?

Khi ta dùng một neutron bắn tốc độ cao trúng nguyên tử U235, nó hấp thụ neutron rồi vỡ ra thành 2 nguyên tử, tỏa ra năng lượng lớn, đồng thời phát ra một số hạt và tia, trong đó có bắn ra từ 2 đến 3 neutron bay với tốc độ cao.

Các neutron bắn ra lại va đập tiếp với các nguyên tử lân cận, lại bắn ra nhiều neutron hơn nữa. Cứ thế, số neutron tăng theo cấp số nhân, tạo ra phản ứng dây chuyền NHANH NHƯ ĐIỆN XẸT.

Nếu khối lượng U235 nhỏ, một số neutron bay ra không va chạm với nguyên tử khác mà bay ra ngoài không gian xung quanh, sẽ không tạo ra PHẢN ỨNG DÂY CHUYỀN.

Nếu khối lượng U235 đủ lớn, gọi là KHỐI LƯỢNG TỚI HẠN, thì neutron bắn ra không trúng nguyên tử này cũng trúng nguyên tử kia.

Để phản ứng dây chuyền xảy ra phải cần đáp ứng các điều kiện:

+ Hàm lượng (độ tinh khiết) của U235 phải lớn hơn 90%

+ Khối lượng cục U235 phải lớn hơn KHỐI LƯỢNG TỚI HẠN (khoảng 25-50 kg tùy độ tinh khiết).

+ Phải dùng chất nổ bao xung quanh khối cầu Uranium, kích nổ cực kỳ đồng thời với sai số một phần tỷ giây để nén khối kim loại Uranium giảm thể tích vài chục %. Hình cầu U phải gia công cực kỳ chính xác để tất cả lực nén đưa về đúng tâm, kích hoạt một số nguyên tử U ở tâm phản ứng, tạo ra PHẢN ỨNG DÂY CHUYỀN.

3. U TỰ NHIÊN TRONG CÁC MỎ QUẶNG Ở IRAN LÀ BAO NHIÊU %?

Hàm lượng U trong các mỏ của Iran là 0,055%, nghĩa là phải dùng gần 2 tấn quặng để tách ra được 1kg.

Công đoạn này khá vất vả với nhiều công đoạn hóa lý.

4. HÀM LƯỢNG U235 TRONG TỰ NHIÊN LÀ BAO NHIÊU %?

U235 chỉ chiếm 0,72%, còn lại 99,27% là U238.

Do vậy, khi tách quặng để có U nguyên chất, ta phải tách tiếp U235 và U238 riêng ra, quá trình này gọi là LÀM GIÀU URANIUM để có được U235 trên 90%.

II. LÀM SAO LÀM GIÀU URANIUM?

1. MÁY LY TÂM

Nguyên tắc cơ bản: Khi quay trong máy ly tâm với tốc độ cực cao, khoảng 10.000 vòng/phút, các nguyên tử U238 nặng hơn, có xu hướng chuyển ra ngoài rìa máy, các nguyên tử U235 có xu hướng ở gần tâm quay, từ đó tách dần ra.

Người ta cho U tác dụng Flo tạo thành phân tử UF6.

Ở nhiệt độ dưới 56,5 độ C, UF6 ở thể rắn. Vượt 56,5 độ C thì UF6 nó không hóa lỏng mà bốc hơi luôn, gọi là thăng hoa.

Người ta đưa khí UF6 vào máy ly tâm để tách U235 và U238

Lúc cao điểm, Iran có 20.000 máy ly tâm.

2. AI HỖ TRỢ MÁY LY TÂM CHO IRAN?

- Iran mua công nghệ, bản vẽ từ nhóm nhà khoa học hạt nhân Pakistan rồi tự chế tạo. Cấu tạo và nguyên tắc hoạt động của máy ly tâm thế hệ cũ không khó, cỡ như VN cũng làm ngon lành. Nó chỉ khó với máy thế hệ mới năng suất gấp 10 đến 50 lần thế hệ cũ.

- Từ thế hệ máy ly tâm đầu tiên IR1, Iran cải tiến dần, hiện tại đang sản xuất thế hệ thứ 6 (IR6) có năng suất gấp 10 lần IR1. Những nước tiên tiến như Nhật có thể làm máy có năng suất gấp 50 lần máy thế hệ cũ.

3. IRAN SỬ DỤNG NGUYÊN VẬT LIỆU TỪ ĐÂU ĐỂ SẢN XUẤT MÁY LY TÂM?

- Iran có đầy đủ các nhà máy sản xuất nguyên vật liệu để chế tạo IR6.

- IR6 sử dụng sợi carbon siêu bền thay cho thép. Sợi carbon siêu bền rất nhẹ và bền làm cho máy nhẹ, quay nhanh hơn mà không vỡ, càng quay nhanh càng ly tâm mạnh để làm giàu U235.

Ổ trục quay cũng được làm theo kiểu ổ đỡ từ tính thay cho trục vòng bi thông thường, giảm ma sát và quay nhanh.

- Mấu chốt là sợi carbon siêu bền. Những năm trước Iran không thể nhập do Mỹ cấm vận. Iran lén mua. Vài năm nay, Iran đã sản xuất được.

III. URANIUM SAU KHI LÀM GIÀU ĐƯỢC LƯU TRỮ NHƯ THẾ NÀO?

- Sau khi cho UF6 qua máy ly tâm nhiều lần, người ta nâng dần hàm lượng U235, nó ở dạng khí trong các bồn thép có nhiệt độ trên 60 độ C.

- Chỉ cần hạ nhiệt độ xuống nhiệt độ phòng là UF6 biến thành thể rắn.

- Chỉ cần qua một công đoạn hóa học đơn giản là biến UF6 thành nguyên liệu cho bom hạt nhân.

- UF6 và cả U nguyên chất có độ phóng xạ yếu, chỉ cần lưu trữ trong bình vỏ thép dày 1,5cm là an toàn, không có tia phóng xạ lọt ra ngoài.

- Nếu thả bom trúng ngay khối kim loại Uranium, nó cũng không tạo phản ứng dây chuyền, nó nóng chảy ra rồi thu gom lại.

IV. TIẾN TRÌNH LÀM GIÀU URANIUM CỦA IRAN.

- Giai đoạn 1: Mỹ chỉ cho phép Iran làm giàu lên mức 3,67%. Mức độ này Uranium sử dụng được cho mục đích hòa bình, làm thanh nhiên liệu cho nhà máy điện hoặc tàu ngầm.

Có các thanh sát viên của Cơ quan Năng lương nguyên tử quốc tế (IAEA) giám sát.

Iran sản xuất vài chục tấn U235 3,67%.

- Giai đoạn 2: Các bên cãi nhau, IAEA ra khỏi Iran. Iran dùng U235 3,67% ly tâm để tạo ra hàng chục tấn U235 20%.

Khi IAEA quay lại, Iran nói U 20% vẫn là hòa bình, sử dụng cho lò hạt nhân thế hệ mới, vài chục năm mới thay thanh nhiên liệu một lần, chứ U235 3,67% thì vài năm phải thay một lần.

- Giai đoạn 3: Lại cãi nhau, IAEA về. Iran lấy U 20% quay cái rẹt ra 460 kg U235 60%.

- U 235 60% không thể sử dụng vào mục đích hòa bình nào, là tiền bom hạt nhân.

Công đoạn đưa U 235 60% lên 90% là công đoạn dễ dàng nhất, chỉ từ 1 tuần đến 3 tháng là làm xong.

- 460 kg UF6 ở thể khí có dung tích khoảng 40 m3. 

Năm 2025 Mỹ đánh bom cơ sở sản xuất hạt nhân Iran nhưng các bồn chứa UF6 chắc chắn không vỡ. Vì nếu vỡ, UF6 lan ra không khí và đo được phóng xạ ngay.

Khả năng bồn chứa UF6 bị vùi lấp khá thấp, vì ảnh vệ tinh cho thấy hố bom trên núi đá chưa đủ sâu để xuyên hàng trăm mét đến nơi đặt máy ly tâm. Hình ảnh vệ tinh cũng cho thấy sau đó xe ra vào cửa hầm nhộn nhịp.

- 460 kg UF6 khi đưa xuống nhiệt độ bình thường nó hóa rắn, với thể tích 90 lít. 

Khả năng cực kỳ cao nó đang ở dạng này, có thể đưa vào chục bình thép to bằng bình ga nấu bếp hoặc hàng trăm bình nhỏ bằng bình cứu hỏa mini để trên ô tô.

Các bình này chôn giấu rải rác trên một vùng rộng bằng Việt Nam + Lào + Campuchia + Thái Lan + Malaysia.

Bảo rằng, biệt kích Mỹ vào tìm và tịch thu là VÔ VỌNG !

V. TRẢ LỜI CÂU HỎI

Kiến thức ở trên thuộc chương trình phổ thông. Tụi con nít đứa nào không viết được phương trình phản ứng thì đừng mơ đậu đại học ngành kỹ thuật.

Qua một số kiến thức đó, chúng ta sẽ tự trả lời được hàng loạt câu hỏi.

1. Biệt kích Mỹ có thể đổ bộ để tịch thu 460 kg U235 ?

Cho dù đổ quân càn quét chiếm lĩnh cả đất nước Iran thì cũng chỉ có thể tìm ra một số ít U235 60% giấu rải rác đâu đó. 

Nếu rút quân, Iran sẽ làm ngay vài quả bom hạt nhân.

2. Nếu Mỹ phá sạch toàn bộ máy ly tâm thì Iran có tiếp tục làm giàu U được không ?

Mỗi tháng, Iran có thể sản xuất hàng trăm máy ly tâm mới. Iran khó làm được bom hạt nhân trong 3 tháng, nhưng 1 năm thì làm được.

3. Mỹ phá nát luôn các nhà máy sản xuất linh kiện để làm máy ly tâm thì sao ?

Thì vài ba năm sau Iran mới làm được bom hạt nhân, chắc chắn là làm được. Vì, Iran làm chủ toàn bộ quy trình sản xuất, dư sức làm lại các nhà máy.

Nếu nói làm bom hạt nhân có 10 công đoạn thì Iran đã hoàn tất 9 công đoạn, công đoạn còn lại là công đoạn dễ nhất !!!

4. Iran có chấp nhận đàm phán theo hướng tiêu hủy 460kg U không ?

Gần như là không !

Vì Iran biết Mỹ không bao giờ giữ lời hứa !

Nếu Iran tiêu hủy 460kg U và hủy bỏ sản xuất tên lửa thì Mỹ và Israel sẽ nhảy vào nhổ cỏ tận gốc IRGC.

5. Cuộc chiến đi về đâu ?

- Đến giờ này TT Trump khá rối. Giờ này đã lún, không thể tuyên bố chiến thắng rồi rút quân. Lỡ ra tay đập nhau đến thế này mà rút quân là Iran làm hạt nhân ngay.

- Nếu đạt được thỏa thuận thì sao ? Thỏa thuận đó cũng nhanh chóng bị cả 2 bên xé bỏ. Cho dù Mỹ kiểm soát được 460kg U 60% thì mấy tấn U 20% còn lại cũng nhanh chóng được làm giàu. Cho dù thỏa thuận gì đi nữa thì IRGC vẫn làm giàu U, vì nó là sinh mạng, còn Mỹ thì canh me để tiếp tục đánh úp.

6. Nếu Iran có bom hạt nhân thì sao ?

Bom hạt nhân đem đến tai họa cho nhân loại nhưng khá nhiều trường hợp nó đem đến hòa bình.

+ Mỹ thả bom hạt nhân xuống Nhật, giết hại bao sinh linh, nhưng nó làm chấm dứt thế chiến 2.

+ Nga có vũ khí hạt nhân đối trọng với Mỹ, đưa thế giới vào chiến tranh lạnh nghẹt thở. Nhưng vì Nga có hạt nhân nên 2 phe ai ở nhà nấy, Đông Âu và Tây Âu không bắn phát đạn nào vào nhau.

+ Triều Tiên có hạt nhân và hai bên chỉ đánh võ mồm, chả ai dám đánh ai.

+ Ấn Độ và Pakistan đánh nhau nhiều năm, khi Pakistan có hạt nhân thì chấm dứt chiến tranh.

+ Israel lén làm hạt nhân nhưng Mỹ và NATO không lên án, không đưa IAEA vào thanh sát và yêu cầu hủy bỏ theo thỏa thuận cấm phổ biến vũ khí hạt nhân.

+ Iran có hạt nhân thì các bên ai về nhà nấy.

Nhưng, sự mâu thuẫn giữa Israel với Iran cùng khối Ả Rập là mâu thuẫn TÔN GIÁO - DÂN TỘC - LÃNH THỔ suốt ngàn năm.

Nó rất dễ mất kiểm soát, đem hạt nhân quăng nhau và thế giới này bước vào chiến tranh thế giới III.

Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2026

FB. Cu Làng Cát: IRGC - Con quái vật của Trung Đông, nguồn cơn của bất ổn toàn cầu

IRGC: Con quái vật của Trung Đông, nguồn cơn của bất ổn toàn cầu

+IRGC không những là lực lượng quân sự của Iran. Nó là cỗ máy nuốt trọn quốc gia, xuất khẩu chiến tranh và gieo rắc bất ổn toàn cầu. Khi con quái vật này tồn tại, Trung Đông và thế giới không thể có hòa bình.

🛑Sinh ra từ máu và lửa, lớn mạnh nhờ tham nhũng và đàn áp

+Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) không phải là lực lượng quân sự bình thường. Nó là con quái vật được đẻ ra ngay từ những ngày đầu của Cách mạng Hồi giáo 1979, được hiến pháp Iran trao sứ mệnh “bảo vệ chế độ giáo sĩ Shia” và nhanh chóng nuốt chửng cả đất nước. 

+Trong cuộc chiến tranh Iran-Iraq kéo dài 8 năm đẫm máu (1980-1988), IRGC đã biến mình thành cỗ máy tàn sát man rợ nhất lịch sử hiện đại. Với chiến thuật “sóng người” điên cuồng, IRGC và lực lượng Basij đã đẩy hàng trăm nghìn thanh niên Iran, nhiều người chưa đầy 18 tuổi lao thẳng vào cối xay thịt của Iraq. 

+Theo các ước tính đáng tin cậy, Iran mất khoảng 500.000 đến gần 1 triệu người chết trong cuộc chiến này, phần lớn là do chính sách “human wave attacks” của IRGC. Hàng triệu gia đình Iran tan nát, kinh tế quốc gia kiệt quệ, nhưng con quái vật IRGC không bị giải thể. Ngược lại, Ayatollah Ali Khamenei đã ban cho nó món quà chết chóc, quyền kinh doanh tư nhân không giới hạn.

+Từ đó, IRGC mọc thêm những cái đầu quái thai mới. Khatam al-Anbia, công ty xây dựng khổng lồ trực thuộc IRGC nhanh chóng thống trị mọi lĩnh vực then chốt; xây dựng đường sá, đập thủy điện, cảng biển, viễn thông, dầu khí, thậm chí cả dược phẩm và nông nghiệp. 

+Các ước tính độc lập cho thấy IRGC kiểm soát từ 30% đến hơn 50% nền kinh tế Iran, với hàng chục tỷ đô la hợp đồng được trao không qua đấu thầu, không nộp thuế, không kiểm toán. Hàng trăm công ty con, quỹ đầu tư, và mạng lưới buôn lậu ngầm đổ tiền về túi IRGC. Tham nhũng, độc quyền, và cướp đoạt tài nguyên quốc gia trở thành máu nuôi nó.

+IRGC không chỉ cầm súng bắn người dân, nó còn nắm túi tiền của toàn dân Iran. Nó biến đất nước thành sào huyệt riêng, nơi mọi nguồn lực đều phục vụ cho tham vọng bá quyền và đàn áp. Không phải bảo vệ Iran, IRGC chính là kẻ đã biến Iran thành con tin của chính nó, một quái vật vừa tham lam vừa hung hãn, sẵn sàng nghiền nát bất kỳ tiếng nói phản kháng nào ngay trong lòng đất nước.

🛑Xuất khẩu hỗn loạn, gieo rắc tử vong khắp Trung Đông và thế giới

+IRGC không dừng lại ở biên giới Iran. Lực lượng Quds Force, cánh tay đặc nhiệm đen tối của nó là công cụ chính xây dựng “Trục kháng chiến”, thực chất là mạng lưới ủy nhiệm chết chóc lan rộng khắp khu vực. 

+Hezbollah Lebanon, Houthis Yemen, Hamas Palestine, các dân quân Shia Iraq, và trước đây là chế độ Assad ở Syria, tất cả đều là sản phẩm của IRGC, được vũ khí, huấn luyện, tài trợ bằng tiền dầu mỏ và máu của dân Iran. Từ đó nó trở thành cỗ máy xuất khẩu bất ổn và tử vong toàn cầu.

+Từ năm 2003, sau khi Mỹ lật đổ Saddam Hussein, Quds Force đã huấn luyện và cung cấp công nghệ bom ven đường (IED/EFP) cho dân quân Iraq. Kết quả, hơn 600 lính Mỹ thiệt mạng, hàng nghìn binh sĩ khác bị thương nặng, cùng vô số dân thường Iraq đổ máu. 

+Hezbollah, con đẻ ruột của IRGC gây ra vụ đánh bom kinh hoàng tại Beirut năm 1983, giết chết 241 lính thủy quân lục chiến Mỹ chỉ trong một ngày. 

+Houthis ở Yemen, được IRGC cung cấp tên lửa và drone, phong tỏa Biển Đỏ, tấn công hàng trăm tàu dân sự, đẩy giá vận tải toàn cầu tăng vọt, gây thiệt hại kinh tế hàng trăm tỷ đô la cho thế giới. Hamas, với vũ khí và chỉ đạo trực tiếp từ Tehran, mở màn thảm sát ngày 7.10.2023, kéo theo hàng chục nghìn người chết ở Gaza và leo thang xung đột toàn khu vực.

+IRGC còn thuê tội phạm quốc tế, gián điệp, và sát thủ để ám sát người bất đồng chính kiến. Hơn 360 vụ ám sát và âm mưu ám sát được ghi nhận ở hơn 40 quốc gia, từ châu Âu đến Mỹ Latinh, nhắm vào nhà báo, chính trị gia, và đối lập Iran. Buôn lậu ma túy, vũ khí, tiền giả, tất cả đều nằm trong hệ sinh thái của IRGC. 

+Ở Syria, sự can thiệp của IRGC và các lực lượng ủy nhiệm đã góp phần khiến nội chiến cướp đi sinh mạng của hơn 500.000 người. Yemen tan nát thành địa ngục nhân đạo, Iraq chìm trong hỗn loạn dân quân. Mỗi quả tên lửa, mỗi vụ đánh bom, mỗi xác người vô tội đều mang dấu ấn IRGC. Con quái vật này không chỉ giết người, nó biến Trung Đông thành bãi chiến trường gần như vĩnh cửu, kéo cả thế giới vào vòng xoáy bạo lực, khủng bố và bất ổn kinh tế.

🛑Đàn áp dã man trong nước, đe dọa toàn cầu phải tiêu diệt tận gốc

+IRGC không chỉ xuất khẩu hỗn loạn ra ngoài, nó còn nuốt chửng chính dân tộc Iran. Basij, lực lượng dân quân tình nguyện dưới trướng IRGC là cánh tay đẫm máu đàn áp mọi tiếng nói phản kháng. Từ cuộc biểu tình “Phụ nữ, Cuộc sống, Tự do” năm 2022 sau cái chết của Mahsa Amini, IRGC và Basij đã giết hại ít nhất 551 người, trong đó có 68 trẻ em, và bắt giữ hơn 20.000 người. 

+Đến năm 2025, Iran thực hiện hơn 1.000 vụ hành quyết chỉ trong chưa đầy 9 tháng, con số cao nhất trong ít nhất 15 năm, chiếm tới 64-74% tổng số hành quyết toàn cầu. Sang năm 2026, khi các cuộc biểu tình bùng nổ từ cuối tháng 12.2025, IRGC lại tung Basij và lực lượng đặc nhiệm ra đường phố, súng trường, dùi cui, đạn bi bắn thẳng vào người dân. Ước tính số người thiệt mạng chỉ trong vài ngày lên tới từ 7.000 đến hơn 36.500, một cuộc tắm máu chưa từng có kể từ Cách mạng 1979. 

+Video lan truyền khắp thế giới cho thấy Basij đuổi đánh, bắn chết người biểu tình ngay trên phố, xông vào bệnh viện bắt cóc người bị thương.

+Tù nhân hai quốc tịch bị dùng làm con tin trong các phiên tòa kín, kết án gián điệp chỉ để mặc cả hạt nhân. UAE, nạn nhân trực tiếp của tên lửa và drone Iran gọi IRGC là “kẻ bắt cả thế giới làm con tin”, phong tỏa eo biển Hormuz, tấn công dân sự. Liên minh châu Âu đã chính thức liệt IRGC vào danh sách tổ chức khủng bố. 

+Israel và Mỹ không kích, tiêu diệt hàng loạt tướng lĩnh cấp cao, phá hủy bệ phóng tên lửa và hệ thống phòng không nhưng con quái vật vẫn ngoi lên. Nó chính là nguồn gốc của mọi bất ổn, là động lực gia tăng phức tạp, là kẻ xuất khẩu mọi biến cố ra toàn cầu. Không có thỏa thuận nửa vời, không ngừng bắn tạm thời. Phải triệt tiêu tận gốc IRGC nếu không, Trung Đông sẽ mãi là chiến trường, và thế giới tiếp tục trả giá bằng máu và nước mắt. Con quái vật này đã quá đủ rồi. Nó không chỉ là lực lượng vũ trang mà là chính cái ung nhọt đang gặm nhấm hòa bình nhân loại.

Cu Làng Cát

Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2026

Đặng Văn Thuận: Mossad và cuộc chiến bí mật hai thập kỷ trong lòng Iran (Kỳ 3)

- Đặng Văn Thuận -

Series Mossad phần tiếp

Kỳ 3 ÔNG HOÀNG CỦA NHỮNG BÓNG MA

Vào những ngày cuối hạ năm 1971, một trận bão lớn quét qua bờ biển Địa Trung Hải, sóng bạc đầu đập vào dải cát Gaza. Những ngư dân Ả Rập địa phương dạn dày sông nước cũng phải chọn cách ở lại bờ. Thế nhưng họ nhìn thấy một con thuyền rách nát đột ngột hiện ra giữa những lanf sóng dữ rồi bị đẩy lên bãi cát sũng nước. Vài người Palestine quần áo và keffiyeh ướt đẫm lội vào bờ, gương mặt chưa cạo râu lộ rõ vẻ kiệt sức sau chuyến hải trình dài. 

Từ biển khơi, một tàu phóng lôi Israel đuổi theo ráo riết. Khi đến gần bờ, toán lính nhảy xuống nước cạn và nổ súng về phía nhóm người đang chạy. Vài thiếu niên địa phương dẫn những người Palestine trốn vào một vườn cây ăn trái gần đó; toán lính Israel mất dấu họ nhưng vẫn tiếp tục lục soát bãi cát.

Khuya hôm ấy, một thanh niên Palestine tay cầm khẩu Kalashnikov lẻn vào vườn cây. Anh ta tìm thấy nhóm người đang co cụm trong một góc khuất. “Các anh là ai, những người anh em?” anh ta hỏi.

“Chúng tôi thuộc Mặt trận Phổ biến Giải phóng Palestine (PFLP),” câu trả lời vang lên. “Đến từ trại tị nạn Tyre ở Lebanon.”

“Marhaba, chào mừng các anh,” chàng trai đáp.

“Anh có biết Abu-Seif, chỉ huy của chúng tôi? Ông ấy phái chúng tôi đến gặp các thủ lĩnh Mặt trận tại Beth Lahia. Chúng tôi có tiền và vũ khí, muốn phối hợp tác chiến.”

“Tôi sẽ giúp các anh việc đó.”

Sáng hôm sau, vài tay súng hộ tống những người mới đến tới một căn nhà biệt lập trong trại Jabalia. Họ được dẫn vào một căn phòng lớn và mời ngồi quanh bàn. Chẳng mấy chốc, những thủ lĩnh PFLP mà họ mong đợi bước vào, đôi bên trao nhau lời chào hỏi rồi ngồi xuống đối diện nhau.

“Chúng ta bắt đầu được chưa?” một thanh niên đậm người, hói đầu, quấn khăn keffiyeh đỏ hỏi. “Mọi người có mặt đông đủ chứ?”

“Đủ cả.”

Gã người Lebanon giơ tay nhìn đồng hồ – đó là ám hiệu đã định trước. Lập tức, những “sứ giả Lebanon” rút súng ngắn và nổ súng. Chưa đầy một phút, tất cả những người có mặt trong phòng từ phía PFLP đều bị bắn hạ. Nhóm “Lebanon” phóng ra khỏi nhà, lách qua các con hẻm trại Jabalia rồi băng qua biên giới vào lãnh thổ Israel. Tối hôm đó, người đàn ông quấn khăn đỏ – Đại úy Meir Dagan, chỉ huy đơn vị biệt kích bí mật Rimon của IDF – báo cáo với Tướng Ariel Sharon rằng Chiến dịch Chameleon đã hoàn thành. Toàn bộ ban lãnh đạo PFLP tại Beth Lahia đã bị tiêu diệt.

Khi ấy Dagan mới hai mươi sáu tuổi. Chính anh đã vạch ra toàn bộ kế hoạch: từ việc giả dạng chiến binh Lebanon, giong tàu cũ nát từ cảng Ashdod, đêm dài ẩn nấp trong vườn cây đến cuộc gặp tại Jabalia và lộ trình rút lui. Ngay cả cuộc truy đuổi của tàu phóng lôi cũng là một phần dàn dựng nhằm tạo sự tin tưởng. Yitzhak Rabin từng nhận xét: “Meir có khả năng độc đáo trong việc phát minh ra các chiến dịch chống khủng bố ly kỳ như trong phim.”

Danny Yatom, người sau này trở thành giám đốc Mossad, nhớ Dagan là một chàng thanh niên đậm người, tóc nâu rậm rạp, từng nộp đơn vào đơn vị biệt kích Sayeret Matkal và gây ấn tượng với tài phóng dao. Anh trượt kỳ thi vào đơn vị này và đành bằng lòng với huy hiệu cánh chim bạc của lính nhảy dù.

Đầu những năm bảy mươi, Dagan được điều đến dải Gaza – vùng lãnh thổ Israel kiểm soát sau Chiến tranh Sáu ngày (1967) và từ đó trở thành địa bàn xung đột vũ trang liên tục giữa các nhóm Palestine và lực lượng chiếm đóng Israel. Các cuộc tấn công vũ trang của người Palestine nhằm vào dân thường Israel diễn ra thường xuyên; phía Israel thì gần như mất khả năng kiểm soát các trại tị nạn. Ngày 2 tháng 1 năm 1971, hai đứa trẻ nhà Arroyo là Avigail (5 tuổi) và Mark (8 tuổi) thiệt mạng do lựu đạn ném vào xe. Sau sự kiện này, Tướng Sharon quyết định thành lập một đơn vị hoạt động ngoài khuôn khổ thông thường, chiêu mộ vài người bạn cũ cùng một số binh sĩ trẻ. Dagan là một trong số đó – một sĩ quan thấp bé, khuôn mặt tròn, đi khập khiễng do dẫm phải mìn năm 1967. Trong thời gian điều trị tại bệnh viện Soroka, anh quen và kết hôn với cô y tá Bina.

Đơn vị của Sharon về mặt chính thức là không tồn tại trong hệ thống quân đội. Nhiệm vụ được giao là vô hiệu hóa các mạng lưới vũ trang tại Gaza bằng những phương thức hoạt động bí mật. Dagan thường chống gậy đi lang thang khắp Gaza cùng con chó Doberman, mang theo súng. Có người kể đã thấy anh cải trang thành người Ả Rập trong những con hẻm của Gaza. Cái chân tật nguyền không cản anh tham gia các chiến dịch nguy hiểm.

Trong đơn vị, Dagan thành lập “Rimon” – một tổ biệt kích hoạt động dưới vỏ bọc người Ả Rập ngay trong các khu dân cư. Họ nhanh chóng được biết đến với cái tên “Biệt đội hạ thủ của Arik.” Nhiều tin đồn lưu hành về cách họ xử lý những người bị bắt. Dagan về sau bác bỏ phần lớn: “Có những huyền thoại vận vào tất cả chúng tôi nhưng một số điều viết ra chỉ là thêu dệt.”

Đơn vị hoạt động gần như liên tục trong điều kiện nguy hiểm. Giữa tháng 1 năm 1971, giả dạng chiến binh Palestine ở phía Bắc dải Gaza, họ phục kích và bắn hạ một số thành viên Fatah. Ngày 29 tháng 1, Dagan cùng thuộc hạ mặc quân phục di chuyển trên hai chiếc jeep tới ngoại ô trại Jabalia. Họ chặn một chiếc taxi và Dagan nhận ra Abu Nimer, một nhân vật bị Israel truy nã, bên trong. Khi Dagan tiến lại gần, Abu Nimer bước ra với quả lựu đạn đã rút chốt trên tay. Thay vì tìm chỗ nấp, Dagan lao thẳng vào hắn, quật ngã và giằng lấy quả lựu đạn. Vì hành động này, anh được trao tặng Huân chương Dũng cảm. Một số nguồn kể lại rằng Abu Nimer đã bị giết ngay tại chỗ sau đó.

Nhiều năm sau, trong một cuộc phỏng vấn hiếm hoi, Dagan nói: “Rimon không phải là một đội hạ thủ. Đó không phải là miền Tây hoang dã. Chúng tôi tấn công những kẻ sát nhân hung bạo, tiêu diệt chúng để răn đe những kẻ khác. Để bảo vệ thường dân, đôi khi nhà nước cần làm những việc đi ngược lại chuẩn mực dân chủ. Trong những đơn vị như chúng tôi, ranh giới có thể bị lu mờ. Đó là lý do anh phải chắc chắn rằng người của mình là những người ưu tú nhất. Những công việc bẩn thỉu nhất phải được thực hiện bởi những người lương thiện nhất.”

Đến giữa thập niên 1970, tình trạng bạo lực vũ trang tại Gaza giảm đáng kể. Phía Israel ghi nhận đây là kết quả của các chiến dịch trấn áp mà Sharon, Dagan và đơn vị của họ đã thực hiện. Những phương thức hoạt động của đơn vị Rimon, cùng với câu hỏi về giới hạn pháp lý và đạo đức trong các chiến dịch bí mật, vẫn là chủ đề tranh luận dai dẳng trong lịch sử quân sự Israel. Câu nói mà người ta truyền tai nhau – được cho là của Sharon về Dagan: “Sở trường của Meir là tách đầu một người Ả Rập ra khỏi thân mình” – tự nó đã nói lên nhiều điều về cả con người lẫn thời đại đó.

Kỳ 1: https://quangdonquixote.blogspot.com/2026/03/ang-van-thuan-mossad-va-cuoc-chien-bi.html?m=1

Kỳ 2: https://quangdonquixote.blogspot.com/2026/03/ang-van-thuan-mossad-va-cuoc-chien-bi_21.html?m=1

Le Trinh: Năm 1941, nước Mỹ đang đứng ngoài cuộc chiến. Vậy tại sao Nhật Bản dám đánh phủ đầu nước Mỹ tại Trân Châu Cảng?

Năm 1941, nước Mỹ đang đứng ngoài cuộc chiến. Vậy tại sao Nhật Bản dám đánh phủ đầu nước Mỹ tại Trân Châu Cảng? Vì khi đó Nhật Bản đang bành trướng tại Trung Quốc và khắp Đông Nam Á nhưng lại bị Mỹ cấm vận dầu và đóng băng tài sản. Nhật Bản không thể điều hành cỗ máy chiến tranh khổng lồ nếu thiếu nguyên liệu. Nhật rất cần gấp rút chiếm Indo để có dầu và chiếm Malay để có cao su, thiếc....Thế nhưng Nhật Bản lại rất ngán hạm đội Thái Bình Dương hùng mạnh của Mỹ đang đóng tại Hawaii.  

Thế là Nhật quyết định thà đánh một trận phủ đầu còn hơn bị chết ngạt từ từ. Nhật Bản đưa ra quyết định đánh Trân Châu Cảng không phải vì họ nghĩ rằng họ mạnh hơn Mỹ hay có thể đè bẹp được Mỹ bằng một cuộc chiến lâu dài. Họ chỉ muốn câu giờ trong lúc Mỹ bối rối để nhanh chóng hạ đòn nhanh chóng tại Đông Nam Á, củng cố phòng thủ, rồi sau đó sẽ quay sang.... đàm phán với một nước Mỹ đang còn do dự và ngại bị lôi kéo vào chiến tranh. Họ nghĩ rằng Mỹ sẽ không thể phản công ngay trong ngắn hạn. Họ nghĩ rằng khi bị đánh một đòn đau thì Mỹ sẽ thương lượng và chấp nhận một trật tự mới ở Châu Á. Thế nhưng đó lại là sai lầm lớn của Nhật Bản. Nhật đã đánh giá sai về nước Mỹ.

Trân Châu Cảng chỉ là phần nổi của năng lực thực sự của Mỹ. Nước Mỹ mạnh ko phải vì vài ba cái tàu chiến đang neo ở cảng. Mà đằng sau là một cỗ máy công nghiệp khổng lồ, năng lực đóng tàu cực nhanh cũng như nguồn dầu và thép gần như vô hạn. Nước Mỹ có thể tái cấu trúc lực lượng quân sự cực nhanh, có thể chuẩn hoá hệ thống chiến tranh với tốc độ mà không nước nào có thể bì kịp. Ngoài ra nước Mỹ có một thứ mà rất nhiều người thường nhìn bề ngoài rồi đánh giá sai lầm. Đó chính là lòng yêu nước, là danh dự, là ý chí, là sự chấp nhận quyết chiến, chấp nhận hy sinh... Đó chính là điều mà Nhật bản và nhiều nước khác khi nhìn vào bề nổi "cởi mở" của Mỹ sẽ không thể thấy và không thể cảm nhận được. Và ý chí đó cũng có nghĩa là nước Mỹ có thể huy động toàn xã hội cho chiến tranh một cách dễ dàng hơn nhiều người tưởng. 

Kết quả sau khi bị tập kích bất ngờ tại Trân Châu Cảng vào ngày 7/12/1941. Quả thật Mỹ đã bất ngờ, đã bàng hoàng....nhưng chỉ đúng 1 ngày sau, tức ngày 8/12/1941 thì toàn bộ hai đảng của quốc hội đã nhanh chóng thống nhất và đưa ra thông điệp ...tham chiến. 

Ngay lập tức nước Mỹ ổn định chính trị, củng cố ý chí chiến tranh trong nước, huy động và tổ chức lực lượng thuộc các ngành công nghiệp, bảo vệ các tuyến đường biển, tăng cường khả năng tác chiến tại hạm đội Thái Bình Dương. Cùng lúc, Mỹ cũng đã lên chiến lược lâu dài cho cả cuộc chiến chứ không chỉ là một cuộc tập kích trả đũa. 

Tất cả mọi thứ kể trên chỉ mất vỏn vẹn đúng 3 tháng cho đến tháng 4/1942 khi Mỹ tổ chức cuộc không kích đầu tiên. Và rồi đến tháng  6/1942 tại trận Midway thì Mỹ đã tiêu diệt cả 4 tàu sân bay chủ chốt của Nhật Bản. Biến Nhật từ thế chủ động của một kẻ dày dạn kinh nghiệm chinh chiến đã trở thành tay mơ trước mặt Mỹ từ năng lực quân sự đến các hoạt động giải mật. 

Và phần sau thì ai cũng biết. Mỹ đã chiến thắng toàn bộ trên mặt trận Thái Bình Dương. Đó là bài  học đắt giá không chỉ cho Nhật Bản mà cho cả các nước sau này như Nga hay Trung Quốc. 

Dẫu rằng Nhật Bản thời đó chỉ là cường quốc quân sự chứ không toàn diện về mọi mặt như Trung Quốc hiện nay, nhưng Trung Quốc sẽ không bao giờ dám phát động một cuộc chiến quân sự đối với Mỹ. Vì bài học nóng vội và đánh giá sai lầm đối thủ của Nhật Bản vẫn còn ở đó. Trung Quốc khôn ngoan hơn rất nhiều.

 Thế nên mấy thằng dâm chủ già tối ngày nói Trump sẽ gây ra thế chiến thứ 3, rằng nếu Nga chiếm Ukraine thì Trung Quốc sẽ chiếm Đài Loan....Mỹ đánh Iran thì Nga, Trung Quốc, Bắc Hàn sẽ nhảy vô.... Thế thì bây giờ Iran bị bem nát như tương rồi đó có thấy thằng nào nhảy vào không?  

Trung Quốc có thể đánh đòn hiểm trên mặt trận công nghệ, có thể đánh du kích trên mặt trận thương mại, có thể gây áp lực bằng các cuộc tập trận trong vùng biển Đài Loan, cũng có thể dùng tàu cảnh sát biển hay tàu chiến gia tăng sức ép lên vùng biển Đông Nam Á... nhưng nói Trung Quốc dám đổ bộ lên Đài Loan thì đó là chuyện xa vời vì nó cực kì rủi ro cho Trung Quốc. 

Và đặc biệt là dưới thời Donald Trump thì chả ai dám làm gì vì chả ai biết Donald Trump có thể làm gì. 

Nước Mỹ chưa bao giờ hoàn hảo nhưng nước Mỹ sửa sai rất nhanh, cải thiện và tái cấu trúc rất nhanh. Nước Mỹ cũng sở hữu một nguồn lực vô tận cho mọi kiểu chiến tranh dài hạn. Khi nước Mỹ suy thoái và bị dần mất quyền lực mềm thì đó là lúc Donald Trump xuất hiện để thiết lập lại cuộc chơi. Sau Donald Trump dù là đảng nào đi nữa và làm cho bộ mặt nước Mỹ có thế nào đi nữa thì nội lực vô tận của nước Mỹ sẽ không bao giờ mất đi. 

Thế nên thật ấu trĩ khi cho rằng nước Mỹ sẽ bị sa lầy vào chiến tranh chỉ bởi Iran. Thật buồn cười khi có người còn hả hê rằng năng lực năng lực quân sự đắt tiền của Mỹ sẽ không hiệu quả bằng hệ thống drone giá rẻ của Iran. Thật thấy tội nghiệp cho cái đám dư luận viên cánh tả khi mỗi ngày hô hào Trump sẽ gây ra thế chiến hay Trung Quốc sẽ lấy Đài Loan. Ít nhất điều đó sẽ không xảy ra dưới thời Donald Trump.

Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2026

Lời Thật Của Một Thầy Phong Thủy Sau 40 Năm Hành Nghề

"Có Những Lời Thật Không Nói Ra, Chết Cũng Không Nhắm Mắt": Lời Thật Của Một Thầy Phong Thủy Sau 40 Năm Hành Nghề.

Tôi năm nay năm mươi lăm tuổi. Mười lăm tuổi theo sư phụ mù nhập nghề, học xem la bàn, quan sát thế núi dòng nước, tìm long mạch điểm huyệt. Suốt bốn mươi năm lăn lộn trong nghề, quan lớn tôi từng gặp, người buôn gánh bán bưng tôi cũng từng quen; biệt thự sang trọng tôi từng bố cục, núi hoang mộ lạnh tôi cũng từng đặt chân.

Trong giới, người ta gọi tôi là “Trần bán tiên”, nói tôi đoán việc như đinh đóng cột, có thể đổi vận cải mệnh.

Nhưng hôm nay, tôi muốn đâm thủng lớp giấy cửa sổ đã lừa người đời, cũng trói buộc chính mình suốt cả đời.

Bốn mươi năm qua, tôi đã thấy quá nhiều chuyện hoang đường. Nếu hôm nay không nói ra những lời thật này, e rằng đến ngày chết, mắt tôi cũng không thể nhắm lại.

💥1. Phong thủy tốt đến đâu cũng không thắng nổi lòng người

Người tìm đến thầy phong thủy, đa phần chỉ cầu thăng quan phát tài, gia đình bình an. Họ nghĩ rằng đặt một con tỳ hưu trong nhà, đặt bể cá ở vị trí tài lộc, hoặc dời mộ tổ tiên đến nơi “tựa núi nhìn sông” là có thể đổi vận đổi đời.

Thật là chuyện nực cười.

Nếu chỉ cần đặt vài món đồ là có thể phát tài, thì những người làm phong thủy như chúng tôi đã là người giàu nhất thế giới rồi, đâu cần dầm mưa dãi nắng kiếm tiền của các vị?

Hai mươi năm trước, tôi nhận một vụ lớn. Người mời tôi là một ông trùm bất động sản họ Lâm. Việc làm ăn của ông rất lớn, nhưng lúc đó dòng tiền gặp trục trặc. Ông tin rằng phong thủy mộ tổ bị hỏng nên cầu tôi tìm “chân long kết huyệt” để cải vận.

Sau nửa tháng trèo đèo lội suối, tôi tìm được một thế đất tuyệt đẹp: lưng tựa núi xanh, trước có dòng nước uốn quanh, minh đường rộng mở theo phong thủy là đất sinh đại phú.

Ông Lâm vui mừng khôn xiết, bỏ tiền lớn mua đất, tổ chức lễ cải táng cực kỳ long trọng.

Sau nghi lễ, tôi đến nhà ông làm khách. Biệt thự xa hoa bậc nhất thành phố, mọi thứ lộng lẫy đến chói mắt. Nhưng khi đi nhầm vào một căn phòng nhỏ ở góc tầng một, tôi chết lặng.

Căn phòng ẩm thấp, không cửa sổ, đầy mùi mốc và mùi thuốc. Trên chiếc giường cũ nằm một bà lão gầy yếu, tóc bạc trắng, đó chính là mẹ ruột của ông Lâm.

Vì bà bị liệt, vệ sinh khó khăn nên vợ ông chê bẩn, chuyển bà từ phòng lớn đầy nắng xuống căn phòng chứa đồ này. Và ông Lâm, người sở hữu hàng trăm triệu tài sản đã mặc nhiên chấp nhận.

Khoảnh khắc đó, tôi thấy lạnh từ trong xương.

Tôi không nhận nửa khoản tiền còn lại, chỉ nói một câu:

“Phong thủy tốt nhất không ở trên núi, mà ở ngay trong nhà ông. Ông bỏ ‘vị Bồ Tát sống’ vào góc tối không ánh sáng, thì người chết ngoài núi dù nằm trên long mạch cũng không giữ nổi tài khí cho ông.”

Ba năm sau, công ty ông phá sản, tài sản bị phong tỏa, vợ mang tiền bỏ trốn. Cuối cùng, trong một đêm mùa đông gió lạnh, ông nhảy lầu tự tử.

Người ta nói tôi chọn nhầm huyệt xấu. Tôi không giải thích. Bởi tôi hiểu: phong thủy tốt đến đâu cũng không thắng nổi nhân tâm xấu.

Người bất hiếu, lòng như nước chết, la bàn nào cũng không định nổi hướng đời họ. Cha mẹ là gốc, con cháu là cành lá. Gốc đã chặt, sao mong cây kết trái vàng?

Đây là lời thật thứ nhất: Người không hiếu thuận, cầu thần bái Phật hay xem phong thủy đều vô ích.

💥2. Người thật sự đổi mệnh không cần đổi phong thủy

Mười lăm năm trước, tôi gặp một người phụ nữ tên Vương Quế Hoa ở một ngôi làng nghèo.

Nhà bà nằm đúng thế “Bạch Hổ thò đầu” lại thêm “kéo cắt”, phong thủy cực xấu, chủ suy bại, cô độc, tai họa. Bà góa chồng, nuôi con trai tàn tật, sống cực khổ. Nhưng trên mặt bà không có oán hận, chỉ có nụ cười hiền.

Tôi đề nghị giúp bà cải phong thủy, dựng đá trấn trạch.

Bà chỉ cười nhẹ: “Dựng đá chắc tốn tiền lắm. Tôi để dành tiền đưa con đi chữa bệnh. Chỉ cần mẹ con tôi sống ngay thẳng, trời chắc không dồn chúng tôi vào đường cùng.”

Câu nói ấy như cái tát làm tôi tỉnh ngộ.

Mười năm sau quay lại, nơi giao lộ “hung hiểm” ấy đã được mở rộng thành khu chợ. Nhà bà thành cửa hàng tạp hóa, con trai trở thành nghệ nhân điêu khắc nổi tiếng, có gia đình hạnh phúc.

Bà không đổi phong thủy, bà đổi chính mình.

Đây là lời thật thứ hai:

Phong thủy tốt nhất không phải hướng nhà hay mộ tổ, mà là nhân phẩm và tu dưỡng của bạn.

Tâm rộng, đi đâu cũng là đường sáng. Tâm hẹp, sống trong cung điện cũng thấy ngõ cụt.

💥3. Phong thủy lớn nhất của một gia đình

Bốn mươi năm hành nghề, tôi thấy vô số cặp vợ chồng cãi nhau chỉ vì vị trí sofa hay cửa bếp.

Họ hỏi tôi: “Nhà tôi có phạm xung không?”

Tôi chỉ muốn nói: Nhà có xung hay không tôi không chắc, nhưng tính khí hai người thì chắc chắn đang xung rồi.

Trong một gia đình: Sát khí lớn nhất không phải dầm đè hay xuyên đường, mà là cãi vã, lạnh nhạt và tính toán lẫn nhau.

Người phụ nữ là con mắt phong thủy của gia đình. Tầm nhìn của người đàn ông là bức tường chịu lực của ngôi nhà. Gia đình hòa thuận, dù ở nhà thuê nhỏ vẫn là đất lành. Gia đình bất hòa, biệt thự cũng thành hung trạch.

💥4. Phong thủy rốt cuộc là gì?

Trong Kinh Dịch có câu: “Nhà tích thiện ắt có dư phúc, nhà tích ác ắt có dư họa.”

Tổ tiên đã nói rõ chân lý phong thủy từ lâu. Chỉ là con người quá tham, luôn muốn đi đường tắt, nghĩ rằng trả tiền cho thầy phong thủy là có thể trốn nhân quả, đổi số nghịch trời.

Tôi hiểu ra một điều: TÔI CÓ THỂ TÌM ĐẤT TỐT, NHƯNG KHÔNG TÌM ĐƯỢC LƯƠNG TÂM CHO NGƯỜI KHÁC. TÔI CÓ THỂ HOÁ GIẢI SÁT KHÍ TRONG NHÀ, NHƯNG KHÔNG HOÁ GIẢI ĐƯỢC OÁN KHÍ TRONG LÒNG NGƯỜI.

Tôi đã rửa tay gác nghề. Sắp rời thành phố, về quê trồng vài mẫu ruộng, nuôi gà vịt. Tiền tích góp ngoài phần dưỡng già, tôi sẽ quyên góp cho trường học vùng núi.

Nếu giờ đây bạn đang lo bố trí căn nhà mới, hay đang vì làm ăn thất bại mà cầu khấn khắp nơi, hoặc đang ở đáy cuộc đời và cảm thấy vận xui bủa vây, hãy nghe tôi một câu:

Đừng vội đi xem bói hay xem phong thủy nữa. HÃY NHÌN CHA MẸ, BAO LÂU RỒI BẠN CHƯA NẤU CHO HỌ MỘT BỬA CƠM? NHÌN NGƯỜI BẠN ĐỜI, BAO LÂU RỒI BẠN CHƯA ÔM HỌ THẬT ẤM? NHÌN CHÍNH MÌNH, BAO LÂU RỒI BẠN CHƯA GIÚP AI ĐÓ VÔ ĐIỀU KIỆN?

Nuôi dưỡng tính khí cho tốt. Chăm sóc thân tâm cho lành. Giữ gìn các mối quan hệ cho tử tế. Bớt tính toán, thêm chân thành. Bớt oán trách, thêm biết ơn.

Khi tâm bạn đổi, từ trường quanh bạn cũng đổi. Vận mệnh cũng theo đó mà đổi.

Bởi vì, chính bạn mới là thầy phong thủy mạnh mẽ nhất của cuộc đời mình.

Bốn mươi năm phong ba, tôi đã nhìn thấu sự hư ảo của nghề này, cũng nhìn rõ chân tình nơi nhân gian. Hôm nay viết ra những lời từ đáy lòng, chỉ mong có thể đánh thức vài người hữu duyên.

(Theo secretchina)

Nguồn: vandieuhay

#hungamerica #tailocsungtuc 

#thanhtinhthantam #phongthuy

FB. Kenodi Khánh: MỸ và CHẾ ĐỘ THẦN QUYỀN IRAN - NHỮNG MÓN NỢ CHỒNG CHẤT CHƯA GIẢI QUYẾT DỨT ĐIỂM ! GIỜ THÌ CƠ HỘI CHỐT SỔ ĐÃ ĐẾN !

MỸ và CHẾ ĐỘ THẦN QUYỀN IRAN - NHỮNG MÓN NỢ CHỒNG CHẤT CHƯA GIẢI QUYẾT DỨT ĐIỂM ! GIỜ THÌ CƠ HỘI CHỐT SỔ ĐÃ ĐẾN! 

(Mình tổng hợp tin tức theo các bản tin thời sự với những thông tin CHÍNH XÁC từ internet. 

Nếu bạn muốn ủng hộ chế độ tà quyền Iran, tôi không chửi mắng bạn, vì bạn có quyền chọn phe theo cảm tình riêng của bạn. 

Nếu cha mẹ cho bạn ăn học, biết đọc, biết viết thì đừng chửi mắng người khác ý kiến với mình, đó là sự hiểu biết tối thiểu.

Nếu bạn muốn phản biện, hãy đưa thông tin chính xác, tôi sẽ nghe theo bạn! )

Còn dưới đây là thông tin có sẵn trên internet mà tôi biết là thông tin chính xác:

--------

Suốt hàng chục năm, hình ảnh Giáo chủ Iran Ali Khamenei vung nắm đấm cùng khẩu hiệu "Death to America" (Cái chết cho nước Mỹ) đã trở thành biểu tượng của sự thù địch tại Tehran. Ông ta không ngừng rêu rao CÔNG KHAI giữa quốc hội Iran về việc xóa sổ Israel khỏi bản đồ thế giới và biến các căn cứ Mỹ tại Trung Đông thành bình địa.

Đó không chỉ là những lời đe dọa suông, Iran đã liên tục hành động để thực hiện hóa tham vọng lật đổ tầm ảnh hưởng của Washington, đẩy mối quan hệ với Hoa Kỳ vào một vòng xoáy xung đột không hồi kết. Từ những cuộc phục kích đẫm máu đến các vụ tấn công bằng tên lửa của các nhóm khủng bố ủy nhiệm, Iran chưa bao giờ để nước Mỹ được yên kể từ khi chế độ thần quyền Hồi giáo được thiết lập.

Hãy cùng điểm lại những đòn chí mạng khiến Washington đau đầu triền miên:

1/ Cuộc khủng hoảng con tin tại Đại sứ quán Mỹ ở Tehran năm 1979: Sinh viên Iran xông vào, bắt giữ 52 nhà ngoại giao và 14 công dân Mỹ suốt 444 ngày.

Chiến dịch Móng vuốt Đại bàng: Mỹ đáp trả bằng chiến dịch mang tên Móng vuốt Đại bàng, nhưng kết thúc trong thảm họa. 8 lính tinh nhuệ thiệt mạng, trực thăng cháy rụi giữa sa mạc, và cả thế giới chứng kiến siêu cường Mỹ bị sỉ nhục dưới thời TT Jimmy Carter thuộc Đảng Dân chủ.

2/ Vụ đánh bom Đại sứ quán Mỹ ở Beirut (tháng 4/1983): Nhóm thánh chiến Hồi giáo Islamic Jihad do Iran hậu thuẫn đã đánh bom Đại sứ quán Mỹ ở Beirut, Lebanon, sát hại 63 người và khoảng 120 người bị thương.

3/ Vụ đánh bom doanh trại Thủy quân lục chiến (tháng 10/1983): Iran lại đánh bom doanh trại Thủy quân lục chiến Mỹ ở Beirut, sát hại 241 lính Mỹ và 58 lính Pháp. Đây là tổn thất nhân mạng lớn nhất trong một ngày của Thủy quân lục chiến Mỹ kể từ trận Iwo Jima.

4/ Bắt cóc trưởng trạm CIA (tháng 3/1984): Nhóm Islamic Jihad tiếp tục bắt cóc trưởng trạm CIA William Buckley ở Beirut và sát hại ông sau hơn 1 năm giam giữ.

5/ Sau vụ đánh bom năm 1983 tại Tây Beirut, Hoa Kỳ đã chuyển hoạt động ngoại giao sang khu vực Đông Beirut.

"Nơi được coi là an toàn hơn. Tuy nhiên, thảm kịch vẫn lặp lại. Chỉ một năm sau thảm kịch năm 1983, Đại sứ quán Mỹ tại Đông Beirut lại rung chuyển bởi một vụ đánh bom xe tải khác vào tháng 9 năm 1984, cướp đi thêm 24 sinh mạng.

6/ Nhưng sự tàn bạo nhất không nằm ở những vụ đánh bom, mà nằm ở những căn hầm tối tăm tại Lebanon. Suốt thập niên 80, ít nhất 17 công dân Mỹ đã biến thành món hàng của Tehran. Họ bị bắt cóc, bị xiềng xích và bị tra tấn suốt nhiều năm trời. Một số người như đại tá William Higgins đã phải kết thúc cuộc đời trên giá treo cổ, để lại những vết sẹo không bao giờ lành trong lòng công chúng Mỹ.

7/ Chế độ tà quyền Iran chưa bao giờ ngừng khiêu khích. Vào tháng 6 năm 1996, nhóm khủng bố ủy nhiệm Hezbollah đã đánh bom Tháp Khobar ở Ả Rập Xê Út. Một chiếc xe tải chứa bom đã phát nổ bên ngoài khu phức hợp nhà ở của các phi công quân đội Mỹ đang tham gia chiến dịch kiểm soát vùng cấm bay tại Iraq, sát hại 19 lính Mỹ và làm bị thương hơn hơn 370 người. 

Năm 2006, tòa án Mỹ phán quyết Iran phải bồi thường 254 triệu USD cho các nạn nhân vì vai trò chủ mưu. Thế nhưng, Tehran vẫn giở thói lì lợm. 

8/ Trong suốt những năm từ năm 2003 tới năm 2011, các nhóm khủng bố Shiite ở Iraq do Iran hậu thuẫn đã sát hại hơn 600 lính Mỹ. Đỉnh điểm nhất là sự kiện tháng 1 năm 2016, khi Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) bắt 10 thủy thủ Mỹ ở trên biển, buộc họ phải quỳ gối, giơ tay sau đầu dưới họng súng và tung video này khắp các kênh truyền hình thế giới.

Sự ngạo nghễ của Tehran còn lên đến đỉnh điểm khi lãnh đạo tối cao Khamenei trao huân chương cho các sĩ quan tham gia vụ bắt giữ, coi việc làm nhục quân đội Mỹ là một "chiến tích anh hùng." 

Trong khi đó, phản ứng của chính quyền Obama bị chỉ trích là bạc nhược và yếu đuối. Thay vì lên án hành vi vi phạm quyền đi lại vô hại, Ngoại trưởng John Kerry thậm chí còn gửi lời cảm ơn Iran vì đã thả người. (thực tế là TT Obama đã nộp tiền tỷ đô la cho chế độ tà quyền Iran để mua sự bình yên tạm bợ). Việc Nhà Trắng chấp nhận để binh sĩ bị sỉ nhục mà không có bất kỳ biện pháp đáp trả cứng rắn nào đã tạo ra một tiền lệ nguy hiểm, khiến họ tin rằng họ có thể thách thức sức mạnh Mỹ tại Vùng Vịnh mà không phải trả giá.

Đó cũng là lý do vì sao trong suốt những năm sau đó, chế độ này ngày càng hống hách, liên tục tấn công hỏa tiễn cũng như drone vào các căn cứ Mỹ ở Iraq và Syria. 

Khamenei biết các tổng thống Mỹ luôn sợ va chạm, họ sợ người Mỹ không thích chiến tranh, sợ làm giá dầu tăng, kinh tế bất ổn. Nên dù từng bị hạ nhục không ít lần, các tổng thống Mỹ vẫn dĩ hòa vi quý, hết dỗ dành rồi đến hối lộ, để rồi Tehran ngày càng được đằng chân lên đằng đầu.

KHÔNG THỂ HÌNH DUNG LÀ 1 NƯỚC SIÊU CƯỜNG NHƯ MỸ LẠI BỊ LÀM NHỤC HẾT LẦN NÀY ĐẾN LẦN KHÁC NHƯ THẾ ! 

...

cho tới 1 ngày.... MỘT ÔNG GIÀ GẦN 80 TUỔI, ĐÁNG LẼ VỀ HƯU, NGHỈ NGƠI... 

NHƯNG nước Mỹ SUỐT 1 THỜI GIAN DÀI KHÔNG CÓ AI ĐỦ GAN ĐỂ LÀM VIỆC LỚN... NGOẠI TRỪ ÔNG GIÀ ĐẤY...

Vâng! Dân Mỹ SÁNG SUỐT bầu chọn ông Trump làm Tổng thống Hoa Kỳ thêm 1 lần nữa !

...

và... như ta thấy, chế độ tà quyền Iran đang phải trả giá đắt!

--

(còn người Mỹ chửi mắng ông Trump thì bạn nhìn kỹ cái mặt họ đi! HỌ CÓ TỈNH HỒN TỈNH TRÍ KHÔNG? 

Hoặc nói như HLV Mourinho: 

Ai cũng thích xem Messi thi đấu như xem phimsex nhưng không dám thừa nhận! 

và tôi nói: 

Về chiến sự Iran, họ dư biết ông Trump làm đúng, nhưng KHÔNG DÁM THỪA NHẬN!

FB. Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Iran huy động 1.000.000 (một triệu) quân bao gồm cả những trẻ em 12 tuổi

- Bùi Anh Chiến -

Mỹ huy động 10.000 quân dù, thủy quân lục chiến đến Trung Đông, để triển khai một cuộc đổ bộ lên các thị trấn ven biển Iran.

Iran huy động 1000.000 (một triệu) quân bao gồm cả những trẻ em 12 tuổi.

Cái chuyện này không hề mới đối với chính quyền này. Trong chiến tranh Iraq - Iran những năm 1980 - 1988, Iran đã đưa cả những đứa trẻ đến 8-9 tuổi vào trận chiến, dùng chúng như một loại vật liệu tiêu hao trong chiến tranh,  những đứa trẻ này thực hiện những nhiệm vụ được coi như không có tỷ lệ sống sót, chúng được đẩy lên phía trước, dò đường, dò mìn, tấn công cảm tử, đặt mìn hoặc xâm nhập vào những nơi những quân nhân thông thường không vào được (vì an ninh và vì thể trạng vóc dáng)

Bức ảnh ở dưới các cụ có thể thấy, những đứa bé đeo băng đỏ là thành phần cảm tử hoặc chắc chắn nhận những nhiệm vụ 99% sẽ chết.

Những đứa trẻ ấy được biên chế cưỡng bức trở thành thành viên của lực lượng Basij - một tổ chức bán quân sự do chính quyền Iran lập ra sau Cách mạng Hồi giáo 1979.

Trong chiến tranh Iraq - Iran, có những thời điểm Iran đã huy động đến 450.000 thanh thiếu niên từ 16 tuổi trở xuống tham gia vào chiến tranh, 3% con số đó đã thiệt mạng khi mới dưới 14 tuổi.

Chiến tranh Iran–Iraq là một trong những cuộc chiến đẫm máu nhất thế kỷ 20. Tổng thương vong Iran giao động từ 200.000 - 600.000 người, trong đó có hàng chục nghìn học sinh, thiếu niên đã chết trong chiến đấu trực tiếp,  chính quyền này đã đưa một thế hệ thiếu niên, trẻ em vào một lò m.ổ chiến tranh thực sự.

Những năm 1982–1986, thời điểm Iran phản công mạnh, Basij được dùng trong các đợt tấn công biển người. Lực lượng trẻ em, thanh thiếu niên thường được đưa lên tuyến đầu, với huấn luyện hạn chế, nhiệm vụ phá tuyến phòng thủ, mở đường cho đơn vị phía sau. Các em nhỏ được phát "chìa khóa thiên đường" - một biểu tượng mang tính tâm lý cực mạnh, đánh thẳng vào niềm tin tôn giáo để hợp thức hóa cái chết của chúng. 

Đối với lực lượng Basij, thì không có từ nào nói lên mức độ man rợ của họ, những thành phần quá mức khủ.ng b.ố, họ thành công khi khủ.ng b.ố chính người dân của mình, trực tiếp gây ra cái chết cho hàng 100 ngàn người dân Iran trong hàng thập niên qua, 30.000 người biểu tình đã c.hết trong 2 tháng cuối năm 2025 chính là những tội ác như vậy.

Năm 2009, sau cuộc bầu cử gây tranh cãi, phong trào "Cách mạng Xanh"  nổ ra. Basij là lực lượng xuất hiện dày đặc trên đường phố Tehran và nhiều thành phố lớn. Hàng chục nghìn người bị bắt, hành ngàn người tử vong trong quá trình trấn áp. Đây là lần đầu tiên thế giới nhìn rõ vai trò của Basij như một lực lượng đàn áp nội bộ của giáo sĩ.

Năm 2019, khi Iran tăng giá xăng, biểu tình bùng phát trên toàn quốc. Lần này, mức độ còn nặng hơn. Hơn 1.000 người đã thiệt mạng chỉ trong vài ngày trấn áp.

Năm 2022, sau cái chết của Mahsa Amini, làn sóng biểu tình lan rộng. Basij lại xuất hiện, và vòng lặp cũ lặp lại, đàn áp không thương tiếc. 

Không dừng lại ở trấn áp biểu tình. Điểm đáng nói là lực lượng này nó tồn tại thường trực trong đời sống xã hội Iran, nó kiểm soát trường học, khu dân cư, đại học. Nó tham gia giám sát việc tuân thủ chuẩn mực tôn giáo, đặc biệt với phụ nữ. Một lực lượng bán quân sự nhưng có quyền can thiệp vào cách ăn mặc, hành vi cá nhân, một loại lực lượng trấn áp mà Iran gọi là lực lượng "cảnh sát đạo đức". 

Chế độ này cực kỳ phản nhân tính, nó tồn tại bởi sự bảo chứng của những hệ tư tưởng quái thai, tôn sùng bạo lực, nó ra đời để đáp ứng điều kiện tắm máu của tầng lớp đàn áp mà trong đó tầng lớp giáo sĩ, giáo chủ và những cá nhân trong chính phủ Iran trực tiếp hưởng lợi.

47 năm qua là những khoảng thời gian người dân Iran sống trong máu của những cuộc biểu tình phản đối chính quyền. Những loại ung nhọt của thế giới như thế này tồn tại được bởi vì nó chơi với những thành phần cũng tệ hại không kém: Nga - Trung Quốc và những lực lượng khủ.ng b.ố trong khu vực, đã hỗ trợ Iran kiểm soát tiếng nói trong dân chúng, hỗ trợ những cuộc tắm máu tập thể của lực lượng trấn áp đối với người dân Iran. Không có từ nào thể hiện chính xác mức độ man rợ của chúng.

FB. Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Những quốc gia đồ tể

Một phân tích cuối tuần cho các cụ yêu đọc chơi.

Những quốc gia đồ tể.

Người ta thích Iran? Được thôi, đó là cá nhân. Nhưng bảo thích Iran vì họ có thiện cảm với phong trào cộng sản thì đúng là nực cười. 

Trong bài viết " Hổ Khiếu Sơn Hà " em viết rằng : https://www.facebook.com/share/p/1NckZZnk8D/

Không như Triều Tiên hay Cuba, vốn chỉ ghét Mỹ. Iran thuộc loại nhà nước cá biệt của cá biệt: ghét tư bản, ghét luôn nhà nước xã hội chủ nghĩa, ghét cộng sản, ghét Do Thái, ghét vô thần, ghét tất cả các tôn giáo ngoại trừ dòng Shia.

Rất hiếm, nếu không muốn nói là không có quốc gia nào trên thế giới này coi tất cả các quốc gia khác là kẻ thù như Iran.

Iran chống Liên Xô, chống tư tưởng cộng sản, chống tư bản. Chống luôn các quốc gia trong khu vực Arab theo dòng Hồi giáo Sunni.

Thật vậy, Rùa em khẳng định chính quyền hiện nay của Iran là một loại nhà nước phản nhân văn nhất trong hệ thống quốc gia trên thế giới này.

🐢🐢🐢🐢🐢

Sau 1979, có một đám người vẫn ôm ảo tưởng Iran là chống Mỹ, vậy chắc cũng có chút thiện cảm với cánh tả - cộng sản. Nhưng thực tế chế độ Hồi giáo Iran coi cộng sản là thứ cần phải xóa sổ – và họ đã làm đúng như vậy ở cấp độ cay độc nhất.

Giai đoạn 1981–1983, chiến dịch đàn áp bắt đầu. Đảng Tudeh - đảng cộng sản lớn nhất Iran bị đập nát. Lãnh đạo bị bắt, tra tấn, ép nhận tội gián điệp. Hàng nghìn người bị tống vào tù.

Nhưng cái mốc phải nhớ là 1988.

Một sắc lệnh từ Khomeini biến cả hệ thống nhà tù thành dây chuyền giết người, gọi từng người ra, hỏi vài câu  "có tin vào Thượng đế không?", "có từ bỏ tư tưởng cũ không?" bất kể là người cộng sản, hay cấp tiến, trả lời sai đều chết. Khomeini lập lên cái gọi là " Ủy Ban Tử Hình" bắt bớ vô tội vạ, không cần tòa án nào cả.

Khomeini đã trực tiếp gia lệnh giết đến 30.000 người theo chủ nghĩa cộng sản và cấp tiến- cánh tả. Những người đã giúp ông ta lật đổ chế độ Shah nhưng năm 79.

Những mộ chôn tập thể mọc lên ở sa mạc, nơi nó không bao giờ được cho ai tìm thấy. Ai đó nếu nói Iran có thiện cảm với chủ nghĩa cộng sản hay chủ nghĩa xã hội thì đúng là không những ngu mà còn mù lịch sử. 

🐢🐢🐢🐢🐢🐢🐢

Sự hài hước nhất của chủ nghĩa cộng sản của những nước phát triển mạnh nhất về chủ nghĩa xã hội lại là những nước giết chính đồng bào của mình nhiều nhất. 

Liên Xô - tiền đồn của chủ nghĩa cộng sản thế giới, giết đồng bào- đồng chí của mình trong thời bình chỉ thua mỗi Trung Quốc.

Chủ nghĩa cộng sản của Stalin với Đại Thanh Trừng từ năm 1937 đến 1938 đã xử bắn khoảng 681.000 người chỉ trong 2 năm, hàng triệu người bị đưa vào Gulag. Quy mô thì vượt xa Iran, đúng là cối xay thịt cấp nhà nước.

Tổng số nạn nhân thời Stalin trên toàn liên bang Xô Viết là hàng chục triệu, ước tính 10–12 triệu người chết trong các cuộc thanh trừng và đổi mới dưới thời ông ta. Không có chiến tranh, sống trong hòa bình nhưng Liên Xô là nhà nước giết người nhiều nhất trên lục địa Châu Âu, không ít hơn 20 triệu người đã chết.

Quy mô Liên Xô là cỗ máy nghiền thịt cấp công nghiệp. Nhưng cách vận hành thì nhìn sang Iran giống y hệt

Stalin gọi những người ông ta thanh trừng là "kẻ thù nhân dân".

Iran gọi là "kẻ thù của Thượng đế".

Bản chất giống nhau - ai không cùng hệ tư tưởng, ắt phải chết. Lũ chúng nó đều tàn ác như nhau.

🐢🐢🐢🐢🐢🐢🐢

Còn đối với Trung Quốc, nước này vô địch về giết đồng bào của mình.

Thời Mao Trạch Đông, các chiến dịch như.

Cải cách ruộng đất đã giết 1–2 triệu người.

Đại Nhảy Vọt : đây phải gọi là một cuộc diệt chủng quy mô quốc tế, số người chết tương đương với một quốc gia có dân số tầm trung ở Châu Âu, có nhiều tài liệu nói rằng trong Đại Nhảy Vọt, nó đã làm 40 triệu người chết vì đói. Không có nhà nước nào trong thời cận đại mà có thể giết số người nhiều đến mức không thể tin nỗi như vậy. 

Cách mạng Văn hóa: 1–2 triệu người chết, hàng chục triệu người bị đấu tố và chết sau đó một thời gian ngắn. Tính tất cả số người chết của Trung Quốc từ khi thành lập nhà nước xã hội chủ nghĩa, nó đã trực tiếp hay gián tiếp giết không dưới 50 triệu người, gần tương đương với toàn bộ dân số Việt Nam nhưng năm sau 1975.

Trung Quốc không coi thanh trừng chỉ là chính trị, mà quy mô của nó là phá hủy triệt để cả xã hội, để lập nên cái gọi là "cải cách cách mạng" để duy trì quyền lực tuyệt đối của đảng độc tôn.

🐢🐢🐢🐋🐋🐋🐢

Iran không đạt tới quy mô đó, nhưng nó liên tục và duy trì không ngừng nghỉ. 

Cho em Rùa em nói, Iran tồn tại một cách kỳ quái. Nó ghét hết tất cả mọi thứ. 

Iran không phải "bạn" của cộng sản.

Iran là một chế độ thần quyền, có thể nói là loại tà quyền và cộng sản trong mắt họ là tà đạo cần phải diệt chứ không phải bạn bè gì cả.

Cái logic vận hành tư tưởng của Iran nó rất cụ thể:

Một hệ tư tưởng độc tôn (Hồi giáo chính trị)

Một lãnh tụ tối cao

Một nỗi sợ: bất kỳ ai khác mình đều là mối đe dọa

Thế là phải giết, phải tiêu diệt hết thảy chúng nó.

Stalin giết để giữ Đảng.

Mao giết để giữ Cách mạng.

Iran giết để giữ Đức tin.

Ba cái khác nhau về cách gọi, nhưng còn cái lõi thì giống nhau đến không cãi được. 

Những nhà nước đồ tể, lịch sử của nó không chạy đi đâu được, phương Tây gọi đây là trục ma quỷ là còn quá nhẹ trong ngôn từ chính trị, nó phải là trục của những thằng đồ tể thế giới mới đúng.

100 NỀN KINH TẾ LỚN NHẤT THẾ GIỚI NĂM 2026

100 NỀN KINH TẾ LỚN NHẤT THẾ GIỚI NĂM 2026

Lưu ý: Số liệu GDP dựa trên PPP (Sức mua tương đương)

1. 🇨🇳 Trung Quốc - 43,49 nghìn tỷ USD

2. 🇺🇸 Hoa Kỳ - 31,82 nghìn tỷ USD

3. 🇮🇳 Ấn Độ - 19,14 nghìn tỷ USD

4. 🇷🇺 Nga - 7,34 nghìn tỷ USD

5. 🇯🇵 Nhật Bản - 6,92 nghìn tỷ USD

6. 🇩🇪 Đức - 6,32 nghìn tỷ USD

7. 🇮🇩 Indonesia - 5,36 nghìn tỷ USD

8. 🇧🇷 Brazil - 5,16 nghìn tỷ USD

9. 🇫🇷 Pháp - 4,66 nghìn tỷ USD

10. 🇬🇧 Vương quốc Anh - 4,59 nghìn tỷ USD

11. 🇹🇷 Thổ Nhĩ Kỳ - 3,98 nghìn tỷ USD

12. 🇮🇹 Ý - 3,82 nghìn tỷ USD

13. 🇲🇽 Mexico - 3,55 nghìn tỷ USD

14. 🇰🇷 Hàn Quốc - 3,49 nghìn tỷ USD

15. 🇪🇸 Tây Ban Nha - 2,94 nghìn tỷ USD

16. 🇸🇦 Ả Rập Xê Út - 2,85 nghìn tỷ USD

17. 🇨🇦 Canada - 2,81 nghìn tỷ USD

18. 🇪🇬 Ai Cập - 2,53 nghìn tỷ USD

19. 🇳🇬 Nigeria - 2,39 nghìn tỷ USD

20. 🇵🇱 Ba Lan - 2,12 nghìn tỷ USD

21. 🇹🇼 Đài Loan - 2,07 nghìn tỷ USD

22. 🇦🇺 Úc - 2,06 nghìn tỷ USD

23. 🇻🇳 Việt Nam - 1,94 nghìn tỷ USD

24. 🇮🇷 Iran - 1,93 nghìn tỷ USD

25. 🇹🇭 Thái Lan - 1,92 nghìn tỷ USD

26. 🇧🇩 Bangladesh - 1,90 nghìn tỷ USD

27. 🇵🇰 Pakistan - 1,76 nghìn tỷ USD

28. 🇵🇭 Philippines - 1,59 nghìn tỷ USD

29. 🇦🇷 Argentina - 1,58 nghìn tỷ USD

30. 🇲🇾 Malaysia - 1,56 nghìn tỷ USD

31. 🇳🇱 Hà Lan - 1,56 nghìn tỷ USD

32. 🇨🇴 Colombia - 1,24 nghìn tỷ USD

33. 🇿🇦 Nam Phi - 1,06 nghìn tỷ USD

34. 🇦🇪 Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất - 1,00 nghìn tỷ USD

35. 🇸🇬 Singapore - 988,8 tỷ USD

36. 🇰🇿 Kazakhstan - 973,4 tỷ USD

37. 🇷🇴 Romania - 949,3 tỷ USD

38. 🇧🇪 Bỉ - 925,7 tỷ USD

39. 🇩🇿 Algeria - 915,8 tỷ USD

40. 🇨🇭 Thụy Sĩ - 909,1 tỷ USD

41. 🇮🇪 Ireland - 836,7 tỷ USD

42. 🇸🇪 Thụy Điển - 809,5 tỷ USD

43. 🇨🇱 Chile - 740,4 tỷ USD

44. 🇮🇶 Iraq - 739,1 tỷ USD

45. 🇺🇦 Ukraine - 730,8 tỷ USD

46. 🇦🇹 Áo - 705,0 tỷ USD

47. 🇵🇪 Peru - 682,8 tỷ USD

48. 🇨🇿 Cộng hòa Séc - 677,7 tỷ USD

49. 🇳🇴 Na Uy - 621,1 tỷ USD

50. 🇭🇰 Hồng Kông - 618,1 tỷ USD

51. 🇮🇱 Israel - 600,5 tỷ USD

52. 🇵🇹 Bồ Đào Nha - 556,4 tỷ USD

53. 🇪🇹 Ethiopia - 530,8 tỷ USD

54. 🇩🇰 Đan Mạch - 529,3 tỷ USD

55. 🇺🇿 Uzbekistan - 511,0 tỷ USD

56. 🇬🇷 Hy Lạp - 485,1 tỷ USD

57. 🇭🇺 Hungary - 478,5 tỷ USD

58. 🇲🇦 Morocco - 457,5 tỷ USD

59. 🇰🇪 Kenya - 430,3 tỷ USD

60. 🇦🇴 Angola - 417,2 tỷ USD

61. 🇶🇦 Qatar - 410,6 tỷ USD

62. 🇫🇮 Phần Lan - 384,9 tỷ USD

63. 🇩🇴 Cộng hòa Dominica - 353,7 tỷ USD

64. 🇧🇾 Belarus - 319,5 tỷ USD

65. 🇹🇿 Tanzania - 317,9 tỷ USD

66. 🇪🇨 Ecuador - 315,9 tỷ USD

67. 🇬🇭 Ghana - 314,6 tỷ USD

68. 🇳🇿 New Zealand - 309,1 tỷ USD

69. 🇬🇹 Guatemala - 297,1 tỷ USD

70. 🇨🇮 Bờ Biển Ngà - 289,1 tỷ USD

71. 🇲🇲 Myanmar - 286,4 tỷ USD Tỷ

72. 🇰🇼 Kuwait - 285,9 tỷ USD

73. 🇦🇿 Azerbaijan - 282,2 tỷ USD

74. 🇧🇬 Bulgaria - 279,2 tỷ USD

75. 🇸🇰 Slovakia - 266,9 tỷ USD

76. 🇴🇲 Ô-man - 245,9 tỷ USD

77. 🇻🇪 Venezuela - 231,4 tỷ USD

78. 🇷🇸 Serbia - 225,6 tỷ USD

79. 🇨🇩 Cộng hòa Congo - 225,5 tỷ USD

80. 🇵🇦 Panama - 211,0 tỷ USD

81. 🇭🇷 Croatia - 207,4 tỷ USD

82. 🇺🇬 Uganda - 205,3 tỷ USD

83. 🇳🇵 Nepal - 194,9 tỷ USD

84. 🇹🇳 Tunisia - $193,6 tỷ USD

85. 🇨🇲 Cameroon - 183,3 tỷ USD

86. 🇨🇷 Costa Rica - 178,0 tỷ USD

87. 🇱🇹 Lithuania - 173,1 tỷ USD

88. 🇵🇷 Puerto Rico - $166,3 tỷ USD 

89. 🇰🇭 Cambodia - 160,0 tỷ USD

90. 🇹🇲 Turkmenistan - 159,0 tỷ USD

91. 🇵🇾 Paraguay - 145,1 tỷ USD

92. 🇿🇼 Zimbabwe - 144,9 tỷ USD

93. 🇯🇴 Jordan - 138,0 tỷ USD

94. 🇸🇩 Sudan - 135,9 tỷ USD

95. 🇺🇾 Uruguay - 135,1 tỷ USD

96. 🇱🇾 Libya - 132,8 tỷ USD

97. 🇸🇮 Slovenia - 128,1 tỷ USD

98. 🇬🇪 Georgia - 123,0 tỷ USD

99. 🇧🇭 Bahrain - 118,1 tỷ USD

100. 🇱🇺 Luxembourg - 108,6 tỷ USD

Nguồn: IMF

(Thông qua Voronoi của Visual Capitalist)

FB. Cu Làng Cát: Iran đã tiêu diệt toàn bộ cộng sản để dựng nên thần quyền hà khắc

Iran đã tiêu diệt toàn bộ cộng sản để dựng nên thần quyền hà khắc

+Từ đồng minh thành nạn nhân, thần quyền Iran đã tiêu diệt triệt để cộng sản Tudeh bằng fatwa đẫm máu và Ủy ban Tử thần năm 1988.

🛑Liên minh tạm bợ và sự phản bội đẫm máu

+Năm 1979, khi dòng người đổ về sân bay Mehrabad chào đón Ayatollah Ruhollah Khomeini từ Paris trở về, không ít đảng viên Tudeh, đảng Nhân dân Iran, đảng cộng sản lâu đời nhất Trung Đông đứng lẫn trong đám đông với nụ cười rạng rỡ. 

+Họ tin rằng đây là khoảnh khắc lịch sử, cách mạng chống Shah Pahlavi, chống đế quốc Mỹ, chống chủ nghĩa phong kiến. Đảng Tudeh, với truyền thống Marxist-Leninist thân Liên Xô, đã ủng hộ Khomeini công khai. Họ coi phong trào Hồi giáo là lực lượng tiến bộ, chống lại chế độ độc tài thân Tây phương. Trong những ngày hỗn loạn sau khi Shah rời đi, Tudeh tham gia biểu tình, in báo, tổ chức công đoàn, thậm chí hỗ trợ lực lượng cách mạng vũ trang.

+Nhưng chỉ vài năm sau, chính những người từng hô vang “Lal Salam” (Chào đỏ) bên cạnh “Allahu Akbar” lại trở thành mục tiêu thanh trừng. Tháng 2 năm 1983, cảnh sát cách mạng và lực lượng Vệ binh cách mạng Hồi giáo ập vào trụ sở Tudeh. 

+Hơn một nghìn đảng viên bị bắt chỉ trong vài ngày. Lãnh đạo cao cấp, trong đó có Tổng Bí thư Noureddin Kianouri, bị đưa lên truyền hình quốc gia. Trước ống kính, họ cúi đầu thú tội: “Chúng tôi là gián điệp Liên Xô, chúng tôi bán bí mật quân sự cho Moscow, chúng tôi phản bội dân tộc Iran”. 

+Những lời thú tội được dàn dựng công phu, kèm theo những khuôn mặt sưng vù vì tra tấn. Ít nhất 13 ủy viên trung ương chết trong phòng tra tấn. Đảng Tudeh bị giải tán hoàn toàn. Iran, từ một đất nước có nhiều tiếng nói chính trị sau cách mạng, trở thành nhà nước thần quyền dưới sự lãnh đạo của đảng Cộng hòa Hồi giáo.

+Sự phản bội này không phải ngẫu nhiên. Ban đầu, Khomeini cần liên minh rộng rãi để lật đổ Shah. Cộng sản có tổ chức, có ảnh hưởng trong công nhân dầu mỏ, quân đội và trí thức. Họ giúp ổn định hậu phương khi Iran-Iraq chiến tranh nổ ra năm 1980. Nhưng khi quyền hành đã nằm chắc trong tay giới tăng lữ Shia, khi velayat-e faqih, nguyên tắc “quyền lực của pháp quan Hồi giáo” được hiến pháp hóa, thì mọi lực lượng thế tục, vô thần đều trở thành mối đe dọa. 

+Đảng Tudeh là đối thủ chính trị, và là biểu tượng của chủ nghĩa duy vật, phủ nhận Chúa trời, phủ nhận linh hồn, thứ mà Khomeini coi là “bệnh hoạn tinh thần” lớn nhất của nhân loại.

+Tra tấn diễn ra hệ thống. Nhà tù Evin và Gohardasht trở thành địa ngục trần gian. Đảng viên bị đánh đập, điện giật, treo ngược, buộc phải ký những bản thú tội dài dòng. Nhiều người bị ép tuyên bố từ bỏ Marx để trở về với Hồi giáo. Những ai khăng khăng giữ niềm tin Marxist bị kết án “mohareb”, kẻ chiến đấu chống Chúa và “mortad”,  kẻ bội đạo. Hàng trăm người bị hành quyết trong các phiên tòa bí mật chỉ kéo dài vài phút. 

+Đó là giai đoạn đầu của một cuộc diệt chủng chính trị. Cộng sản Iran, từng mơ về một xã hội không giai cấp, không bóc lột, giờ đây bị chính những người họ từng ủng hộ đẩy vào mộ tập.

🛑Thảm sát 1988 “Ủy ban Tử thần” và fatwa đẫm máu

+Mùa hè năm 1988, sau khi chiến tranh Iran-Iraq kết thúc, Khomeini ký một fatwa bí mật. Lệnh này không được công bố rộng rãi, nhưng hậu quả thì kinh hoàng. “Ủy ban Tử thần”, Death Committees được thành lập ở mọi tỉnh. Mỗi ủy ban gồm ba đến bốn người, một thẩm phán Sharia, một công tố viên, một đại diện Bộ Tình báo, và thường có Ebrahim Raisi (sau này trở thành Tổng thống Iran) tham gia ở Tehran. Họ đến các nhà tù, ngồi sau bàn giấy đơn sơ, hỏi tù nhân chỉ vài câu:

+Anh có tin vào Chúa không?

+Anh có cầu nguyện không?

+Anh có từ bỏ chủ nghĩa Marx không?

+Những ai trả lời “không” hoặc do dự đều bị kết án tử hình ngay lập tức. Phương thức hành quyết đơn giản và man rợ, treo cổ hàng loạt bằng cần cẩu công nghiệp, bắn chết, hoặc đánh đập đến chết. 

+Thi thể được chôn trong mộ tập thể, sau này nhiều mộ bị san bằng để xóa dấu vết. Chỉ riêng ở hai nhà tù Evin và Gohardasht, ít nhất 90 đảng viên Tudeh bị giết. Toàn bộ thảm sát 1988 cướp đi sinh mạng khoảng 2.800 đến 5.000 tù nhân chính trị, trong đó có hàng trăm đến hàng nghìn người thuộc Tudeh và các nhóm tả phái khác như Fedaian, Peykar.

+Nhiều nạn nhân đã thụ án tù từ trước, thậm chí sắp được thả. Họ không phạm tội mới, chỉ vì vẫn giữ niềm tin cũ. Khomeini coi họ là “ung nhọt” cần phải cắt bỏ để bảo vệ chế độ thần quyền. 

+Ayatollah Hossein Ali Montazeri, người được coi là người kế vị Khomeini lúc bấy giờ, đã phản đối kịch liệt. Ông gọi đây là “tội ác lớn nhất trong lịch sử Cộng hòa Hồi giáo”. Nhưng ông bị cách chức và quản thúc. Những kẻ thực thi lệnh như Nayyeri, Eshraghi, Pourmohammadi, Raisi sau này vẫn thăng tiến trong hệ thống.

+Đảng Tudeh mất gần như toàn bộ tầng lãnh đạo và cán bộ cốt cán. Những người từng ngồi tù dưới thời Shah 20-25 năm vì chống độc tài, giờ lại chết dưới tay những người tự xưng là “cách mạng”. 

+Hàng nghìn đảng viên sống sót phải lưu vong, hoạt động ngầm hoặc từ bỏ chính trị. Cộng sản Iran, một lực lượng từng có ảnh hưởng sâu rộng trong phong trào công nhân và trí thức, bị xóa sổ gần như hoàn toàn trên chính quê hương.

+Thảm sát không chỉ nhắm vào cộng sản. Nhưng với Tudeh, nó mang tính tiêu diệt triệt để nhất vì họ đại diện cho chủ nghĩa vô thần công khai, cho “Đông phương” mà Khomeini luôn hô khẩu hiệu “Không Đông, không Tây chỉ Cộng hòa Hồi giáo”.

🛑Lý do sâu xa và di sản của một thần quyền không khoan nhượng

+Tại sao thần quyền Iran lại căm ghét cộng sản đến mức phải tiêu diệt tận gốc? Câu trả lời nằm ở bản chất đối lập không thể hòa giải giữa hai hệ tư tưởng.

+Thứ nhất là xung đột tôn giáo tư tưởng. Khomeini coi chủ nghĩa Marx là duy vật thô thiển, phủ nhận sự tồn tại của Chúa và linh hồn. Trong thư gửi Gorbachev năm 1989, ông viết rõ: “Chủ nghĩa Marx chỉ còn chỗ trong viện bảo tàng lịch sử chính trị, vì nó không đáp ứng nhu cầu tinh thần của con người”. 

+Hồi giáo Shia dưới dạng velayat-e faqih đòi hỏi nhà nước phải là công cụ thực thi luật Sharia, phải do giới tăng lữ lãnh đạo. Chủ nghĩa cộng sản lại chủ trương vô thần, nhà nước thế tục, bình đẳng giai cấp, tất cả đều là “bội đạo” trong mắt Khomeini.

+Thứ hai là tranh giành quyền lực. Sau khi lật đổ Shah, Khomeini cần thanh lọc để xây dựng nhà nước thần quyền thuần túy. Cộng sản có tổ chức, có ảnh hưởng trong quân đội và công đoàn, là đối thủ tiềm năng. Việc cáo buộc Tudeh “gián điệp Liên Xô” chỉ là cái cớ. Thực chất là để loại bỏ mọi tiếng nói thế tục, mọi lực lượng có khả năng thách thức quyền lực tuyệt đối của pháp quan tối cao.

+Thứ ba là chiến sách khu vực. Khomeini muốn “xuất khẩu cách mạng Hồi giáo”. Ông không chấp nhận bất kỳ mô hình nào khác, dù là tư bản phương Tây hay cộng sản Đông phương cạnh tranh ảnh hưởng ở Trung Đông. Bằng cách tiêu diệt cộng sản ở Iran, chế độ tạo tiền lệ để các nhóm vũ trang Shia do Tehran hậu thuẫn (như Hezbollah) cũng đẩy lùi tả phái thế tục ở Lebanon, Iraq, Yemen. Kết quả là cộng sản gần như biến mất khỏi bản đồ chính trị Trung Đông, thay vào đó là các phong trào Hồi giáo chính trị.

+Hôm nay, Đảng Tudeh vẫn bị cấm hoạt động công khai ở Iran. Bất kỳ ai bị nghi ngờ có tư tưởng cộng sản đều có nguy cơ bị bắt, tra tấn hoặc tử hình. Chế độ đã thành công trong việc dựng nên một thần quyền hà khắc, nơi luật Sharia chi phối mọi mặt đời sống, nơi tự do tư tưởng bị coi là tội ác, nơi mộ tập thể của năm 1988 vẫn là vết thương chưa lành.

+Câu chuyện Iran là bài học đau đớn về bản chất của các cuộc cách mạng, khi một lực lượng cực đoan lên nắm quyền, họ không còn ăn miếng trả miếng với kẻ thù cũ, mà còn nuốt chửng cả những người từng là đồng minh. Cộng sản Iran đã giúp mở đường cho Khomeini, nhưng chính họ lại trở thành nạn nhân đầu tiên của thần quyền mà họ vô tình góp phần dựng nên. 

+Đó là bi kịch của một dân tộc, và cũng là lời cảnh tỉnh cho bất kỳ ai còn tin rằng liên minh với cực đoan tôn giáo có thể mang lại tự do và công bằng.

#ThamSat1988 #TudehParty #ThanQuyenIran #IranDaTieuDietCongSan #KhongDongKhongTay

Cu Làng Cát

Thứ Năm, 26 tháng 3, 2026

Nguyễn Ngọc Quỳnh: VÌ SAO NGƯỜI CHĂM BANI KIÊNG THỊT HEO

- Nguyễn Ngọc Quỳnh -

VÌ SAO NGƯỜI CHĂM BANI KIÊNG THỊT HEO?

Câu chuyện ẩn chứa triết lý sâu xa, khác hoàn toàn với Hồi giáo Islam

Nhiều người thấy người Chăm Bani không ăn thịt heo, rồi nghĩ ngay: "Ắt là Hồi giáo."

Sai hoàn toàn. 

Cùng một kết quả, nhưng lý do khác nhau từ gốc rễ. Và câu chuyện đằng sau điều kiêng kỵ đó mới thật sự đáng đọc.

HIỂU CẤU TRÚC VĂN HÓA CHĂM TRƯỚC

Người Chăm có hai cộng đồng tôn giáo song hành từ hàng trăm năm:

Awal - Chăm Bani - đại diện nguyên lý Nữ - Âm - Vợ

Ahiér - Chăm Balamon - đại diện nguyên lý Nam - Dương - Chồng

Hai bên khác biệt về giáo lý, nhưng gắn bó như âm và dương, không thể tách rời. Cùng nhau tạo nên sự hài hòa toàn diện trong đời sống tinh thần của người Chăm tại Ninh Thuận và Bình Thuận.

Đây là cấu trúc lưỡng hợp độc đáo, không tôn giáo nào khác trên thế giới có được. Và chính trong cấu trúc đó, câu chuyện về con heo, con dông và cây tre ra đời.

TRUYỆN KỂ - THỬ THÁCH TRÊN CON ĐƯỜNG LÊN THÁP

Xưa kia, thầy Po Rathun-lak dạy đạo cho hai học trò trên tháp Champa:

Một bên là Po Acar - đại diện đạo Awal (Bani).

Một bên là Po Basaih - đại diện đạo Ahiér (Bàlamôn).

Po Basaih học nhanh, hiểu nhiều, luôn đi trước.

Po Acar học chậm hơn, nhưng tâm tính hiền lành, hay để ý đến người xung quanh.

Gần cuối mùa học, Po Rathun-lak tuyên bố một điều khiến cả hai học trò háo hức: "Cuối tuần này ta sẽ chọn một bên để truyền dạy bí thuật tái sinh, cách hóa người chết thành người sống."

Rồi cho cả hai về nhà nghỉ ngơi và hẹn gặp lại trên tháp.

Đêm đó, Po Rathun-lak lặng lẽ hóa thân thành một xác chết nằm giữa con đường dẫn lên tháp. Đây là bài kiểm tra cuối cùng, không ai biết.

Po Basaih đi trước. Thấy xác chết nằm ngang đường, mùi hôi nồng nặc, Po Basaih nhăn mặt bịt mũi rồi bước qua đi thẳng. Trong lòng nghĩ: "Đến muộn thì mất phần, không có thời gian cho chuyện này."

Po Acar đến sau. Cũng thấy xác chết, cũng thấy hôi, cũng định bước qua. Nhưng hai vị Po Acar dừng lại. Nhìn nhau. Rồi một vị lên tiếng: "Người chết như vậy tội quá, hay mình làm phước cho họ đi?" 

Vị kia gật đầu nhưng băn khoăn: "Đúng rồi, nhưng lấy nước ở đâu để làm lễ tắm?" Hai vị đi tìm. Mãi rồi phát hiện một cái hang nhỏ ven đường, một con dông chạy vụt ra khiến nước trong hang phụt lên. Họ lấy lọ hứng nước, mang về tắm lễ cho người chết theo đúng nghi thức.

Tắm xong, một vị Po Acar không ngần ngại tháo chiếc khăn Njram thiêng liêng trên đầu mình xuống, bó cho người chết. Rồi hai vị cùng nhau khiêng người chết đi tìm chỗ chôn cất. Đang đi, bỗng thấy một con heo đang cần mẫn ủi đất đào hố ven đường.

Thấy hai vị Po Acar tiến lại, con heo giật mình bỏ chạy, để lại cái hố ngay đó. Hai vị nhìn nhau, đây rồi, chỗ chôn đây. Nhưng hố còn nông quá. Hai vị dùng tay đào thêm, đất cứng, mệt lắm. Một vị ngước nhìn quanh, thấy bụi tre ngay bên cạnh. Bẻ một cành, dùng làm dụng cụ đào hố.

Chôn cất xong người chết, hai vị Po Acar mới tiếp tục lên đường lên tháp.

Lên tháp, Po Basaih đã ngồi đó từ lâu.

Po Rathun-lak quay sang Po Basaih hỏi: "Trên đường lên đây, học trò có gặp gì không?"

Po Basaih đáp gọn: "Dạ có thấy một xác chết nằm giữa đường,  mùi hôi lắm thầy ơi."

Po Rathun-lak gật đầu, rồi quay sang Po Acar: "Còn các trò?"

Po Acar thưa: "Dạ chúng con cũng thấy người chết rất hôi, nhưng thấy tội quá nên đi tìm nước làm lễ rồi mang đi chôn cất. May nhờ con dông chạy ra mà có nước tắm lễ. May nhờ con heo ủi đất mà có hố chôn. May nhờ cây tre mà đào được hố sâu hơn. Chúng con xin lỗi thầy vì đến muộn."

Po Rathun-lak im lặng một lúc lâu. Rồi ông đứng dậy, và hóa lại thành chính mình. Học trò sửng sốt, người chết vừa được chôn cất chính là thầy của họ.

Po Rathun-lak nhìn Po Acar - rồi nói: "Ta  truyền cho Po Acar hai điều đặc biệt trong nghi lễ tang ma:

Thứ nhất - Trong lễ tang, Po Acar được phép ăn trước rồi mới tụng kinh niệm chú. Thân thể no đủ, tinh thần mới đủ sức thực hành nghi lễ tâm linh trọn vẹn.

Thứ hai - Người chết theo đạo Bani không được để quá 24 giờ. Chết buổi sáng, chôn buổi chiều. Chết buổi chiều, chôn buổi sáng hôm sau. Đây không phải vội vàng, mà là sự tôn trọng người đã khuất: linh hồn cần được giải phóng sớm để tiếp tục hành trình về với tổ tiên.

Trước khi chia tay, thầy dặn dò thêm:

"Con dông giúp các trò có nước, đừng bao giờ ăn thịt dông."

"Con heo giúp các trò có hố chôn, đừng bao giờ ăn thịt heo."

"Cây tre giúp các trò đào hố, đi đâu hãy mang theo bên mình."

PHÂN TÍCH - TRIẾT LÝ SÂU XA ẨN SAU TRUYỆN KỂ

Câu chuyện này không chỉ là truyền thuyết dân gian. Nó chứa đựng ba tầng triết lý của người Chăm Bani:

TẦNG 1 - Kiêng kỵ xuất phát từ lòng biết ơn, không phải ghê tởm

Con heo trong quan niệm Bani không phải con vật bẩn thỉu. Con heo là ân nhân, đã giúp Po Acar có hố chôn người chết trong lúc khó khăn nhất.

Kiêng ăn thịt heo là cách trả ơn và ghi nhớ công đức. Đây là triết lý ân nghĩa, hoàn toàn khác với cấm đoán vì ô uế.

TẦNG 2 - Tấm lòng quan trọng hơn học thức

Po Basaih học giỏi hơn,  nhưng không được chọn.

Po Acar học chậm hơn, nhưng được truyền bí thuật.

Lý do không phải Po Acar thông minh hơn. Lý do là Po Acar dám dừng lại trước người chết, dám làm điều thiện dù mệt, dù hôi, dù sẽ đến muộn và có thể mất phần.

Tôn giáo Bani đặt lòng nhân lên trên học thức, đặt hành động lên trên lý thuyết.

TẦNG 3 - Khăn Njram, cây tre và nghi lễ, di sản sống đến tận hôm nay

Đến tận ngày nay:

Po Acar luôn đội khăn Njram trong các nghi lễ, chiếc khăn mà tổ tiên đã tháo ra bó cho người chết.

Po Acar luôn mang theo cây tre trong các buổi hành lễ, cây tre mà tổ tiên dùng để đào hố chôn người.

Người Chăm Bani qua đời được chôn cất trong ngày, không để qua 24 giờ, vì linh hồn cần được trả về với tổ tiên nhanh nhất có thể.

Trong lễ tang, Po Acar ăn trước rồi mới tụng kinh, một truyền thống xuất phát từ lời dạy của Po Rathun-lak từ hàng trăm năm trước.

Đây là bằng chứng sống, truyền thống Bani được gìn giữ nguyên vẹn qua hàng thế kỷ. 

Không phải Hồi giáo. Không phải bất kỳ tôn giáo nào khác. Chỉ là Bani. Mà là người có lòng nhân lớn nhất." Đó là Bani. Đó là văn hóa Champa. Không phải Hồi giáo. Không cần ghép. Không cần thêm.

#ChămBani #TônGiáoBani #TraLạiTênBani #VănHóaChampa #PoAcar #BaniKhôngPhảiIslam 

Ảnh: Sưu Tầm

Link bài trước:

Bài1: https://quangdonquixote.blogspot.com/2026/03/cong-ong-cham-bani-chung-toi-la-ton.html?m=1

Bài2: https://quangdonquixote.blogspot.com/2026/03/nguyen-ngoc-quynh-cham-bani-va-hoi-giao.html?m=1