Điều kì lạ khoa học chưa giải thích rõ ràng được!, nhưng lại phù hộ và giúp những người tử tế thoát hiểm!
...
CÔ BÉ BÍ ẨN
(?)
*
Năm 1992, ông Semen Mikhailovich Zavyalov, một người dân sống tại Novosibirsk, đã bay đến Omsk để dự đám tang bà ngoại mình là A.N. Prokhorova. Khi lục lại những bức ảnh cũ, ông tình cờ thấy một tấm ảnh vô cùng kỳ lạ. Trong ảnh là một cô bé quấn khăn chùm đầu, đứng trước một căn nhà gỗ tròn. Điểm bất thường của bức ảnh là dù mọi chi tiết trên bức ảnh đen trắng này đều rất rõ nét, khuôn mặt của đứa trẻ lại mờ đến mức không thể nhận ra bất kỳ nét mặt nào… Semen đem gặng hỏi mẹ mình — con gái của bà Prokhorova, để tìm hiểu xem cô bé xa lạ này là ai và có mối quan hệ thế nào với gia đình đông đúc, hòa thuận của họ. Sau một hồi thuyết phục, người mẹ đã kể lại những sự kiện bí ẩn xảy ra gần nửa thế kỷ trước tại căn nhà của cha mẹ bà, nơi mà chính bà cùng các anh chị em đã tận mắt chứng kiến.
Câu chuyện xảy ra vào năm 1943 xa xôi, tại một ngôi làng nghèo hẻm hóc Skakunovo thuộc vùng Siberia, nằm ở phía đông tỉnh Omsk. Thời đó, bà Agafya Nikitichna sống ở đây cùng bốn người con. Chồng bà Prokhorova đã hy sinh ngoài chiến trường một năm trước đó, vì thế toàn bộ việc nhà và gánh nặng gia đình đều đè nặng lên vai người phụ nữ. Agafya Nikitichna vừa chuẩn bị củi đốt, cắt cỏ khô, đánh bắt cá và thậm chí còn mang khẩu súng trường cũ của chồng vào rừng săn bắn.
Một buổi sáng sớm giữa tháng Mười, khi đợt tuyết đầu mùa vừa rơi, Agafya lên đường đi săn gà rừng. Thời tiết hứa hẹn một ngày lặng gió với cái lạnh nhẹ. Khi người phụ nữ đi sâu vào rừng taiga khoảng hai cây số, bầu trời chạng vạng bất ngờ bị xé rách bởi những luồng sáng rực rỡ, theo sau là những tiếng sấm nổ rền vang. Cơn dông giông tố xuất hiện bất thường vào thời điểm này trong năm dữ dội đến mức mặt đất dưới chân Agafya rung chuyển, còn tuyết ướt từng mảng lớn đổ rụp xuống từ những cây thông và cây tùng.
Đúng lúc đó, một tia sét khác giáng xuống cây thông cổ thụ ngay trước mặt người phụ nữ. Thân cây đồ sộ nứt đôi như một mảnh củi nhỏ và bùng cháy như một ngọn đuốc sáng rực. Hoảng sợ, Agafya quay đầu bỏ chạy, băng qua những cây đổ, những hố sâu và rãnh giếng phủ đầy tuyết. Sau một lúc, bà nhận ra mình đã lạc mất con đường quen thuộc.
Cùng lúc đó, cơn dông cũng chấm dứt đột ngột như khi nó bắt đầu. Agafya nhìn quanh và chợt thấy có bóng đen gì đó phía sau sườn đồi. Ý nghĩ đầu tiên của bà là: gấu. Người phụ nữ cẩn thận nhấc khẩu súng trường khỏi vai. Sinh vật đó tiến về phía Agafya, và chẳng mấy chúc, trước sự ngỡ ngàng của bà, đó lại là một cô bé nhỏ nhắn khoác áo da cừu và quấn khăn lông cừu. Cô bé tiến lại gần Agafya và thản nhiên nói rằng mình bị lạc. Người phụ nữ không còn cách nào khác ngoài việc tìm đường trở về làng và đưa đứa trẻ bị lạc về nhà mình.
Ngay trong ngày hôm đó, Agafya đã báo báo sự việc cho chính quyền xã. Tuy nhiên, dù hỏi han rất lâu, đứa trẻ vẫn không cung cấp được thông tin gì. Cô bé không nhớ mình từ đâu đến hay cha mẹ là ai. Điều duy nhất cô bé nói là tên mình — Marfushka. Thông tin nhận dạng của cô bé được gửi lên trung tâm huyện, nơi cảnh sát bắt đầu tìm kiếm cha mẹ đứa trẻ, còn Marfushka tạm thời được xếp ở lại nhà Agafya.
"Người đàn ông màu xám"
Mấy đứa con của Agafya — hai con trai và hai con gái — đón nhận người bạn mới rất niềm nở. Cô bé được xếp một góc trong nhà để chơi và ngủ. Ngay buổi tối hôm đó, mấy đứa trẻ nhà Prokhorov báo với Agafya rằng người bạn mới dù đã đến tuổi đi học nhưng lại không biết đọc, không biết viết, nhưng thỉnh thoảng lại nói một thứ ngôn ngữ kỳ lạ vô cùng buồn cười.
Đến sáng hôm sau, những sự việc kỳ quái liên quan đến Marfushka bắt đầu xảy ra trong gia đình Prokhorov. Sau bữa sáng đạm bạc, cô bé nhìn lên bức chân dung người chồng đã khuất của Agafya treo trên tường và bất ngờ phán: "Chú này còn sống và mười năm nữa sẽ về…".
Khi Agafya trở về muộn từ trang trại trang điền tập thể vào tối muộn, lũ trẻ đã giấu Marfushka kể cho mẹ nghe về hành vi bất thường của cô bé. Theo lời lũ trẻ, Marfushka đã trò chuyện rất lâu với một ai đó vô hình, tỏ ra tức giận với kẻ đó, rồi khi dừng lại, cô bé lấy chổi quét sạch cả căn nhà. Sau đó, Marfushka mặc đồ rồi đi ra chuồng gia súc — nơi gia đình Prokhorov nuôi một con bò, nguồn sống chính của cả nhà. Hoảng sợ trước những lời nói kỳ lạ của bạn mới, lũ trẻ đi theo sau.
Trong chuồng, ban đầu Marfushka dịu dàng nói chuyện với con bò, vuốt ve hai bên sườn gầy guộc của nó, rồi bất ngờ ngồi xổm xuống chơi với ai đó. Trước những câu hỏi ngạc nhiên của lũ trẻ, cô bé trả lời rằng mình đang chơi với một con heo con, dù trên thực tế lũ trẻ chẳng nhìn thấy con vật nào cả.
Lo lắng, Agafya quyết định nói chuyện nghiêm túc với Marfushka. Cô bé kể với người chủ nhà rằng có một "người đàn ông màu xám và độc ác" thường đến nhà, nhưng cô bé đã đuổi hắn đi và quét sạch vết chân của hắn. Sau đó, cô bé nắm tay Agafya dẫn ra chuồng gia súc. Trước sự kinh ngạc của người phụ nữ, bà nhìn thấy ở góc chuồng trên đống cỏ khô có một con heo con còn nhỏ đang cựa quậy, không biết từ đâu ra. Cùng lúc đó, Marfushka nói với Agafya đang sửng sốt rằng đến mùa xuân, con bò của bà sẽ đẻ một con bê có đốm trắng trên trán…
Gần như mỗi ngày, Marfushka đều đem đến cho gia đình những bất ngờ mới kỳ diệu. Một đêm nọ, Agafya đột ngột lâm bệnh nặng. Bà sốt cao, toàn thân đau đớn dữ dội không chịu nổi, cổ họng sưng to khiến bà nghẹt thở. Lũ trẻ mời y sĩ đến, nhưng vì không thể làm được gì, vị y sĩ chỉ biết buông tay bất lực và hứa sáng hôm sau sẽ đưa bà lên bệnh viện tuyến huyện.
Trong một khoảnh khắc hiếm hoi tỉnh táo giữa đêm đau đớn đó, Agafya chợt cảm nhận được ai đó đang chạm vào mình. Nhìn kỹ, bà nhận ra Marfushka đang đứng trước mặt, chườm một tấm vải ướt lên cổ họng bà. Chẳng bao lâu sau, cơn đau dịu đi và Agafya chìm vào giấc ngủ sâu.
Thức dậy vào gần trưa ngày hôm sau, Agafya cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm một cách kỳ lạ. Nhưng điều kỳ diệu nhất là khối u lớn ở bên trái cổ — vốn đã làm bà khó chịu từ trước thời chiến tranh — đã hoàn toàn biến mất không vết tích…
Sự biến mất kỳ lạ
Sau kỳ nghỉ lễ tháng Mười một, Marfushka đột nhiên trở nên buồn rầu, bỏ ăn hoàn toàn và không còn chơi đùa với con cái nhà Agafya nữa. Người chủ nhà lo lắng nên đã mời y sĩ đến khám cho cô bé.
Sáng hôm sau, một cán bộ thuộc phòng chống trẻ em lang lang cùng đại diện trại trẻ mọc lên nhà Prokhorov, đi cùng họ có một viên cảnh sát huyện, chủ tịch xã và một thợ chụp ảnh. Các cán bộ trách nhiệm thông báo với Agafya rằng không thể tìm thấy cha mẹ của cô bé, vì vậy họ quyết định đưa cô vào trại trẻ mồ côi.
Marfushka được mặc quần áo, đưa ra ngoài sân nhà, nơi người thợ chụp ảnh địa phương đã chụp lại hình ảnh của cô bé. Ngay trước lúc đi, Marfushka xin phép được chào tạm biệt con bò và con heo con. Cô bé bước vào chuồng gia súc tối om và… biến mất.
Các đại diện chính quyền vội vã lao vào tìm kiếm. Họ lục soát toàn bộ các công trình phụ, gác xép và hầm chứa. Viên cảnh sát vô cùng kinh ngạc vì trên lớp tuyết mới rơi không hề có bất kỳ dấu chân nào. Dù là ngày hôm đó hay về sau, người ta cũng không bao giờ tìm thấy Marfushka nữa…
Tất cả những gì còn lại với Agafya về Marfushka bí ẩn chỉ là bức ảnh chụp cô bé được in theo yêu cầu của bà, cùng những ký ức về đứa trẻ kỳ lạ. Có điều, khuôn mặt của Marfushka trên tấm ảnh nhận được từ thợ chụp ảnh thì không ai có thể nhìn thấy được. Giống như có ai đó đã cố tình xóa đi các nét mặt của cô bé bí ẩn nhằm giữ kín bí mật đó với hậu thế.
Đến mùa xuân, con bò đẻ ra một con bê có đốm trắng trên trán. Và mười năm sau, điều mà Agafya không tài nào tin nổi đã xảy ra — chồng bà trở về! Hóa ra ông bị quân Đức bắt làm tù binh ở Rzhev, và sau khi chiến thắng, ông phải trải qua thêm tám năm trong các trại cải tạo thời Stalin.
Zavyalov quyết định mang bức ảnh kỳ lạ đó về Omsk. Đêm trước chuyến bay, ông nằm mơ thấy một cô bé quấn khăn chùm đầu. Đứa trẻ vừa khóc vừa van xin ông ở lại thêm một ngày nữa. Sáng hôm sau, Zavyalov nhớ lại rằng hình dáng cô bé trong giấc mơ giống hệt như Marfushka trong bức ảnh.
Cho rằng giấc mơ chỉ là do ấn tượng từ câu chuyện mẹ kể, Zavyalov không bận tâm và bắt taxi ra sân bay. Tuy nhiên, đi được nửa đường, tài xế bất ngờ ngoặt gấp tay lái sang phải khiến chiếc xe đâm sầm vào chiếc xe tải đang đỗ bên đường. Tài xế quả quyết rằng có một cô bé đột nhiên lao ra đường ngay trước đầu xe, và để tránh đâm phải đứa trẻ, anh ta mới phải ngoặt lái như vậy.
Do tai nạn giao thông đó, Semen Mikhailovich đã bị trễ chuyến bay. Đến bản tin buổi trưa, Zavyalov mới bàng hoàng biết tin chiếc máy bay mà lẽ ra ông phải đi đã bị rơi chỉ nửa giờ sau khi cất cánh.
*
(LĐH* st & dịch)

Nhận xét
Đăng nhận xét