Chuyển đến nội dung chính

Threads 'Volcano': Bữa tiệc các vị thần !

Bữa tiệc các vị thần !

Tôi đào một cái ao nhỏ trong vườn nhà, thả vào đó đủ loại cá, rồi hàng ngày cung cấp nước và thức ăn. ​Đối với loài cá, cái ao ấy là toàn bộ vũ trụ. Mọi giới hạn nhận thức của chúng dừng lại ở thành bể xi măng. Nhưng với tôi, đó chỉ là một hệ sinh thái thu nhỏ—một trật tự do tôi kiến tạo. Tôi cho chúng sự sống, nhưng chủ động rút lui khỏi sự can thiệp trực tiếp. Tôi để chúng tự do tranh giành địa bàn, tự cắn xé lẫn nhau để sinh tồn.

Nhìn từ trên cao, sự hỗn loạn bên dưới không phải là mất kiểm soát; nó chỉ là một thuật toán sinh học vận hành đúng như dự kiến. ​Sống trong thế giới chật hẹp ấy, loài cá bắt đầu phát minh ra nhận thức. Chúng phân chia khái niệm "cá thiện" và "cá ác" để tự giải thích cho tính tàn nhẫn của môi trường xung quanh. Những con cá nhỏ bơi sát mặt nước, reo vui trước từng hạt cám rơi xuống, coi đó là ân huệ tối cao của đất trời.

Những con cá lớn ẩn nấp dưới tầng bùn sâu, kiêu ngạo tự xem mình là kẻ thống trị lòng hồ. ​Thỉnh thoảng, tôi thả lưỡi câu xuống nước. Trò chơi tâm lý thực sự bắt đầu từ đây. Một con cá nhỏ cắn mồi rồi được thả ra; nó bơi đi với niềm tin mãnh liệt rằng mình vừa kiến tạo nên một kỳ tích vượt qua đại nạn. Một con cá lớn bị kéo lên mặt nước rồi lại bị trả về lòng sông chỉ vì hôm đó không hợp nhu cầu của tôi; nó liền tự huyễn hoặc rằng bản thân sở hữu thứ năng lực kỳ diệu có thể lay động cả số phận.

​Loài cá chưa bao giờ hiểu được một thực tế phũ phàng: Sự sống sót của chúng chưa từng phụ thuộc vào nỗ lực, đạo đức hay bản lĩnh. Nó hoàn toàn phụ thuộc vào sự tùy hứng của kẻ đứng ngoài cái ao. ​Mọi tư duy, niềm tin hay tranh chấp của loài cá đều vô nghĩa, bởi tôi chưa từng có nhu cầu phải hiểu suy nghĩ của một sinh vật ở tầng thứ thấp hơn. Dù chúng có tung tăng hay ngụp lặn, mọi thứ vẫn diễn ra bình lặng... cho đến một ngày tôi quyết định tát ao.

​Trong một buổi chiều tĩnh lặng, toàn bộ không gian sống của chúng sụp đổ. Dưới góc nhìn ở tầng đáy, loài cá gọi đó là "Diệt Thế"—là thảm họa không thể đảo ngược, là sự phẫn nộ của thần linh. Nhưng dưới góc nhìn của kẻ kiến tạo, đó đơn giản chỉ là thời điểm thu hoạch. Tôi rút cạn tài nguyên, bắt đi đại đa số, chỉ giữ lại vài con có tiềm năng nhất—không phải vì tình thương, mà để làm giống cho một vòng tuần hoàn tiếp theo. ​Đến đây, xin bạn hãy dừng lại một chút và ngước nhìn lên.

​Bạn đang cười sự vô minh của loài cá? Bạn nghĩ con người chúng ta khác chúng sao? ​Chúng ta miệt mài phân định đúng sai, miệt mài tích trữ tài sản, tự hào về tri thức nhân loại và run rẩy cầu nguyện trước những biến cố thiên tai... Nhưng hãy tự hỏi: Bầu khí quyển này, hệ mặt trời này, hay chính khái niệm "thời gian" mà bạn đang sống, liệu có phải cũng chỉ là thành bể của một cái ao lớn hơn? ​Có thể bạn đang bơi tung tăng tìm kiếm hạt cám may mắn của đời mình.

Có thể bạn đang tự hào vì vừa thoát khỏi một biến cố nghiệt ngã. Nhưng hãy nhớ: Cái ao chưa tát, không có nghĩa là kẻ chủ nhân không tồn tại. ​Chúng ta có lẽ cũng chỉ đang được nuôi nhốt tử tế... để kiên nhẫn chờ đợi bàn tay ở tầng không gian phía trên thò xuống thu hoạch.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

VÌ SAO LÀNG BÁO VIỆT VỊ VỀ "CHUYỆN VỚI THANH"?

Link: https://www.facebook.com/share/p/14bTWDhbQqD/ 🔏VÌ SAO LÀNG BÁO VIỆT VỊ VỀ "CHUYỆN VỚI THANH"?  1. Bà hàng nước rốn rùa thủ thỉ kể: Theo bản tin của thông tấn xã vỉa hè, sơ bộ khoảng 20 tờ báo đăng tin bài khen ngợi "Chuyện với Thanh" của tác giả Nguyễn Thành Nam do Nxb Hội Nhà văn phát hành. Đã có 31 tin bài phải gỡ bỏ và các báo buộc phải đính chính, xin lỗi bạn đọc. Một sự kiện vô tiền khoáng hậu dịp Báo chí Cách mạng Việt Nam sinh nhật 101 tuổi.  Hầu hết các báo lớn của Trung ương và địa phương đều thủng lưới: Nhân dân, Quân đội nhân dân, Công an nhân dân, Văn hoá, Dân trí, Vietnamnet, VNXpress, Sài Gòn giải phóng... và cả Đăk Lăk trên đỉnh Tây Nguyên.  Những chiến sĩ canh gác trên mặt trận văn hoá ê chề thất thủ. Có tờ báo đứng đầu binh chủng cũng lập kỷ lục đá phản lưới nhà tới 6 bàn liên tiếp. Lại có cầu thủ vừa đá phản lưới nhà vừa làm tung lưới đội đá thuê. Cú sút nào cũng mãn nhãn!  2. Vì sao các báo thủng lưới hàng loạt như vậy?  Nguyên nhâ...

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...