“Thầy, người ta vẫn nói đức năng thắng số. Có thật không ạ?”
Thầy không trả lời ngay. Ông nhặt một cành khô, ném xuống dòng suối trước mặt.
Cành cây chao đảo rồi bị dòng nước cuốn đi.
Ông hỏi:
“Con thấy gì?”
“Dạ… nước cuốn nó đi.”
Thầy gật đầu:
“Đó là quy luật. Và đức không phải là phép màu để bẻ cong quy luật.”
Ông dừng lại một nhịp, rót chén trà mạn.
“Nhiều người cất công lên chùa cúng bái, ăn chay niệm Phật, rồi thắc mắc sao đời mình vẫn khổ.
Họ bảo tôi sống hiền lành sao toàn gặp chuyện bất công.”
Thầy cười nhẹ.
“Nếu chỉ cần sống hiền, không làm hại ai là đủ, thì con nai đáng lẽ phải thành Phật từ lâu.”
“Nó cả đời chỉ ăn cỏ.”
“Không giết hại.”
“Không tranh giành.”
“Không mưu mô.”
“Nhưng cuối cùng nó được gì? Vẫn bị hổ ăn thịt, vẫn bị thợ săn lột da.”
Tôi ngẩn người: “Vậy câu ‘đức năng thắng số’ là sai sao thầy?”
Thầy lắc đầu.
“Không sai. Chỉ là người đời hiểu sai về chữ Đức.”
“Con nai không ăn thịt, không phải vì nó từ bi, mà vì dạ dày nó sinh ra để ăn cỏ. Nó không cắn xé, vì nó không có nanh vuốt. Đó là bản năng sinh tồn, không phải là sự lựa chọn.”
“Không có nanh vuốt mà cam chịu, đó gọi là yếu hèn. Có đủ nanh vuốt mà chọn không cắn xé, đó mới là Đức.”
Ông chỉ tay lên ngọn núi cao chót vót phía xa.
“Thiên đạo vô tình. Nếu con bước hụt rơi từ đỉnh núi xuống, dù con là bậc thánh nhân cứu nhân độ thế hay kẻ đại ác tày trời… trọng lực vẫn kéo con vỡ vụn dưới vực sâu.”
“Đức không làm biến mất trọng lực.”
“Đức cũng không khiến con hổ đang đói ngừng săn nai.”
“Đức càng không cản được quy luật sinh lão bệnh tử.”
Tôi thở dài: “Thế thì Đức thắng cái gì?”
Thầy đáp, từng chữ gõ xuống như đinh đóng cột:
“Đức không thắng Thiên đạo.”
“Đức thắng Nhân đạo.”
“Đức thắng lòng người. Đức thắng tập khí. Và quan trọng nhất… Đức thắng những lựa chọn của chính mình.”
“Có đức, tâm con tĩnh, con sẽ nhìn thấu được cạm bẫy để không bước hụt xuống vực.”
“Có đức, con bớt tham lam, bớt sân hận, thì ít chuốc oán thù. Ít oán thù thì tránh được cái họa do con người giáng xuống.”
“Có đức, khi gặp đại nạn, ắt có người giang tay cứu giúp.”
“Có đức, khi tay cầm quyền lực, sẽ không cuồng vọng mà tự hủy diệt mình.”
“Có đức, khi tiền bạc chất đống, sẽ biết cách tiêu tan nghiệp chướng để giữ lại phúc phần cho con cháu.”
“Đó mới là chỗ ‘thắng số’.”
Ông nhấp ngụm trà, nhìn ra dòng suối vẫn đang chảy xiết:
“Trong Tử Vi cũng vậy.
Lá số chỉ cho con biết mảnh đất cuộc đời con là gì.”
“Đất cằn thì vĩnh viễn là đất cằn. Nhưng Đức hạnh quyết định con sẽ gieo hạt giống gì và tưới tắm nó ra sao.”
“Người vô đức, có đất tốt mà kiêu mạn lười biếng, cuối cùng cũng chỉ mọc toàn cỏ dại.”
“Người có đức, dẫu bốc phải mảnh đất sỏi đá, họ vẫn kiên nhẫn cày xới để trồng lên một cây xương rồng nở hoa.”
Đến lúc ấy, tôi mới bừng tỉnh.
Đức năng thắng số…
Không phải là thứ bùa chú để xoá bỏ số mệnh.
Mà là thứ trí tuệ để con người sống một cách kiêu hãnh và bình an nhất… ngay trong chính số mệnh của mình.
Nhận xét
Đăng nhận xét