Chuyển đến nội dung chính

Thread 'minhquan.vansu': “Thầy, người ta vẫn nói đức năng thắng số. Có thật không ạ?”

“Thầy, người ta vẫn nói đức năng thắng số. Có thật không ạ?”

Thầy không trả lời ngay. Ông nhặt một cành khô, ném xuống dòng suối trước mặt.

Cành cây chao đảo rồi bị dòng nước cuốn đi.

Ông hỏi:

“Con thấy gì?”

“Dạ… nước cuốn nó đi.”

Thầy gật đầu:

“Đó là quy luật. Và đức không phải là phép màu để bẻ cong quy luật.”

Ông dừng lại một nhịp, rót chén trà mạn.

“Nhiều người cất công lên chùa cúng bái, ăn chay niệm Phật, rồi thắc mắc sao đời mình vẫn khổ.

Họ bảo tôi sống hiền lành sao toàn gặp chuyện bất công.”

Thầy cười nhẹ.

“Nếu chỉ cần sống hiền, không làm hại ai là đủ, thì con nai đáng lẽ phải thành Phật từ lâu.”

“Nó cả đời chỉ ăn cỏ.”

“Không giết hại.”

“Không tranh giành.”

“Không mưu mô.”

“Nhưng cuối cùng nó được gì? Vẫn bị hổ ăn thịt, vẫn bị thợ săn lột da.”

Tôi ngẩn người: “Vậy câu ‘đức năng thắng số’ là sai sao thầy?”

Thầy lắc đầu.

“Không sai. Chỉ là người đời hiểu sai về chữ Đức.”

“Con nai không ăn thịt, không phải vì nó từ bi, mà vì dạ dày nó sinh ra để ăn cỏ. Nó không cắn xé, vì nó không có nanh vuốt. Đó là bản năng sinh tồn, không phải là sự lựa chọn.”

“Không có nanh vuốt mà cam chịu, đó gọi là yếu hèn. Có đủ nanh vuốt mà chọn không cắn xé, đó mới là Đức.”

Ông chỉ tay lên ngọn núi cao chót vót phía xa.

“Thiên đạo vô tình. Nếu con bước hụt rơi từ đỉnh núi xuống, dù con là bậc thánh nhân cứu nhân độ thế hay kẻ đại ác tày trời… trọng lực vẫn kéo con vỡ vụn dưới vực sâu.”

“Đức không làm biến mất trọng lực.”

“Đức cũng không khiến con hổ đang đói ngừng săn nai.”

“Đức càng không cản được quy luật sinh lão bệnh tử.”

Tôi thở dài: “Thế thì Đức thắng cái gì?”

Thầy đáp, từng chữ gõ xuống như đinh đóng cột:

“Đức không thắng Thiên đạo.”

“Đức thắng Nhân đạo.”

“Đức thắng lòng người. Đức thắng tập khí. Và quan trọng nhất… Đức thắng những lựa chọn của chính mình.”

“Có đức, tâm con tĩnh, con sẽ nhìn thấu được cạm bẫy để không bước hụt xuống vực.”

“Có đức, con bớt tham lam, bớt sân hận, thì ít chuốc oán thù. Ít oán thù thì tránh được cái họa do con người giáng xuống.”

“Có đức, khi gặp đại nạn, ắt có người giang tay cứu giúp.”

“Có đức, khi tay cầm quyền lực, sẽ không cuồng vọng mà tự hủy diệt mình.”

“Có đức, khi tiền bạc chất đống, sẽ biết cách tiêu tan nghiệp chướng để giữ lại phúc phần cho con cháu.”

“Đó mới là chỗ ‘thắng số’.”

Ông nhấp ngụm trà, nhìn ra dòng suối vẫn đang chảy xiết:

“Trong Tử Vi cũng vậy.

Lá số chỉ cho con biết mảnh đất cuộc đời con là gì.”

“Đất cằn thì vĩnh viễn là đất cằn. Nhưng Đức hạnh quyết định con sẽ gieo hạt giống gì và tưới tắm nó ra sao.”

“Người vô đức, có đất tốt mà kiêu mạn lười biếng, cuối cùng cũng chỉ mọc toàn cỏ dại.”

“Người có đức, dẫu bốc phải mảnh đất sỏi đá, họ vẫn kiên nhẫn cày xới để trồng lên một cây xương rồng nở hoa.”

Đến lúc ấy, tôi mới bừng tỉnh.

Đức năng thắng số…

Không phải là thứ bùa chú để xoá bỏ số mệnh.

Mà là thứ trí tuệ để con người sống một cách kiêu hãnh và bình an nhất… ngay trong chính số mệnh của mình.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

VÌ SAO LÀNG BÁO VIỆT VỊ VỀ "CHUYỆN VỚI THANH"?

Link: https://www.facebook.com/share/p/14bTWDhbQqD/ 🔏VÌ SAO LÀNG BÁO VIỆT VỊ VỀ "CHUYỆN VỚI THANH"?  1. Bà hàng nước rốn rùa thủ thỉ kể: Theo bản tin của thông tấn xã vỉa hè, sơ bộ khoảng 20 tờ báo đăng tin bài khen ngợi "Chuyện với Thanh" của tác giả Nguyễn Thành Nam do Nxb Hội Nhà văn phát hành. Đã có 31 tin bài phải gỡ bỏ và các báo buộc phải đính chính, xin lỗi bạn đọc. Một sự kiện vô tiền khoáng hậu dịp Báo chí Cách mạng Việt Nam sinh nhật 101 tuổi.  Hầu hết các báo lớn của Trung ương và địa phương đều thủng lưới: Nhân dân, Quân đội nhân dân, Công an nhân dân, Văn hoá, Dân trí, Vietnamnet, VNXpress, Sài Gòn giải phóng... và cả Đăk Lăk trên đỉnh Tây Nguyên.  Những chiến sĩ canh gác trên mặt trận văn hoá ê chề thất thủ. Có tờ báo đứng đầu binh chủng cũng lập kỷ lục đá phản lưới nhà tới 6 bàn liên tiếp. Lại có cầu thủ vừa đá phản lưới nhà vừa làm tung lưới đội đá thuê. Cú sút nào cũng mãn nhãn!  2. Vì sao các báo thủng lưới hàng loạt như vậy?  Nguyên nhâ...

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...