Chuyển đến nội dung chính

Dương Quốc Chính: THÔNG ĐIỆP CỦA ODYSSEY

THÔNG ĐIỆP CỦA ODYSSEY

Mình mới xem phim này mấy hôm trước, hơi muộn với trend. Nhưng đúng là xem phim Mỹ mới thấy đỉnh cao của tuyên truyền, mà anh em cán bộ TG nên học tập, thay vì cứ suốt ngày ta thắng địch thua! 

Mình chỉ kể vài chi tiết điển hình. Anh Odysseus này siêu cao thủ bắn cung, nhưng trước khi bắn thật thì đều búng dây cung 1 phát, y như bật dây đàn. Ảnh che'm đại khái là: Tao không có bắn trộm, tao luôn báo hiệu trước cho con thú là tao sắp bắn.

Kết cục là ảnh bị 1 con lợi lòi lao vào húc bị thương ở chân, chính là do bày đặt báo hiệu cho nó trước khi bắn. Bắn vẫn trúng, nhưng vì chậm nên nó kịp húc vào chân xạ thủ! 

Nhìn lại các cuộc chiến kiểu Tây, đánh nhau còn có thư tuyên chiến. Hay Mỹ đánh VC còn dùng trực thăng rải truyền đơn, gọi loa cảnh báo dân chạy ra khỏi vùng sắp có chiến sự. Bảo sao...thua! Quân ta chống càn có bao giờ bị bất ngờ đâu. Hay Mỹ ném bom miền Bắc cũng chả có yếu tố bất ngờ.

Phim có nội dung chính là chuyến hải hành trở về nhà của Odyssey. Họ dùng  thuyền vượt biển để chinh phục thành Troy, rồi lại tìm đường về với 2 con thuyền lênh đênh trên biển với biết bao hiểm nguy. 

Nó thể hiện ý chí chinh phục đại dương của bọn giãy chết. Các chuồng lịch sử thường hay dạy chúng ta đại khái là bọn Tây giàu vì chúng nó đi ăn cướp được nhiều. Nhưng tại sao nó lại ăn cướp được mình mà không phải mình đi ăn cướp nó thì lại không dạy! 

Đó là do óc phiêu lưu, khát khao chinh phục đại dương và các vùng đất mới. Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, rồi tới Anh, Pháp...đều là những cường quốc bắt đầu từ việc chinh phục các vùng đất mới rồi khai thác thuộc địa. Từ Pháp tới Đông Dương là rất xa xôi về đường biển. Mà từ Anh tới TQ còn xa hơn nữa. TBN, BĐN, Anh, Pháp đều vượt đại dương để chinh phục châu Mỹ. Rồi đi đi về về như đi chợ. Trong khi đó TQ thì vẫn loanh quanh xó bếp!

Rồi tới cuối phim, Odysseus dẹp xong bọn làm phản, đưa con trai lên làm vua và lại cùng vợ đi tiếp về phía chân trời. 

Có nghĩa là ông ta không mãi mãi duy trì quyền lực, bảo vệ thành quả CM, tham quyền cố vị, mà dạy dỗ cho con nên người, thành 1 chàng trai mạnh mẽ, rồi truyền ngôi khi còn rất khỏe mạnh. 

Có mấy thông điệp cánh tả mình nghĩ cũng hơi quá đà, mà cũng là tuyên truyền thôi. Đó là nàng Helen, chiến lợi phẩm từ Troy, lại da đen, mặt đầy sẹo! 

Còn Odysseus đánh chiếm thành Troy xong rồi khóc hu hu vì thấy mình có tội với nhân dân thuộc địa! Y chang anh em Pháp sau này, chống thực dân có khi hơn cả dân thuộc địa. Nhiều khi còn chống quá đà, phủ nhận cả các giá trị khai sáng của thực dân. Thực tế thời đó chiếm thành xong là cướp giê't hiê'p chứ làm quái có ông tướng nào mặt đần thối khóc thút thít khi thấy cảnh quân lính đốt phá thành bị chiếm. 

Điều này cũng gợi nhớ tới mấy sự kiện thảm sát của lính Mỹ ở VNCH đều do chính lính Mỹ ngăn cản, tố cáo. Vụ chụp ảnh tướng Loan bắn ông Bảy Lốp cũng là do nhà báo phương Tây đăng báo mới thành ra nổi tiếng.  Tức là có những ông như Odysseus.

Đừng nói người Việt thì không xâm lược và cướp giê't hiê'p. Gần đây là việc quân Tây Sơn tàn sát người Hoa ở Biên Hòa đó. Cơ bản cũng mà xâm lược vùng đất của thằng khác, rồi xử thôi. Nhưng không thấy nhắc vụ nào có quân ta ngăn cản quân mình tàn sát.

Mình đi thăm mấy cái tháp Chăm vẫn tự đặt câu hỏi: Thế di tích kiến trúc dân dụng nhà ở, cung điện, thành quách của họ đâu? Trong khi họ có văn minh kiến trúc xây dựng rực rỡ thế này? 

Dự là anh em Kinh tộc san phẳng lâu quá rồi, nên không còn di tích gì cả. Chả biết có tướng nào ngồi khóc hay có ông Kinh tộc nào giờ hối hận không, hay toàn là đem gươm đi mở cõi oai hùng?

P/S

Trong cuộc chinh phục Đông Dương của Pháp, không thể không nhắc tới công lao của Francis Garnier. Tay này là 1 sỹ quan hải quân nhưng lại kiêm luôn nhà thám hiểm kiểu Colombus! 

Pháp chiếm Nam Kỳ rồi định dùng cách đi ngược sông Mekong lên TQ để giao thương và Garnier là kẻ nhận trách nhiệm đi thám hiểm con đường sông này xem nó thế nào và đi tới đâu.

Lưu ý là thời đó, với người Pháp, thì Đông Dương là xứ mông muội, Tây chỉ biết tới TQ mà thôi. Nên trước khi người Pháp tới VN làm gì có bản đồ tử tế. Vì thế, việc khám phá sông Mekong là 1 nhiệm vụ quan trọng.

Sau khi đi ngược sông tới TQ, Garnier nhận thấy rằng, nếu chọn con đường này để chinh phục vùng Nam TQ là quá khó khăn, nên ông ta mới đi khám phá 1 con sông khác. Đó là sông Hồng. 

Nhân dịp có 1 thương lái Pháp tên là Jean Dupuis gặp va chạm với quan thuế của nhà Nguyễn ở HN. Pháp cử Garnier ra dàn xếp. Ai ngờ, ổng chiếm cmnl thành HN với đâu đó 200 người tất cả (gồm lính Pháp và lính Tàu đánh thuê). 

Đây là 1 sự kiện chấn động gọi là biến cố Bắc Kỳ hay là Hà thành thất thủ lần 1. Cũng là mối nhục kinh điển của đại tướng Nguyễn Tri Phương mà thua 1 viên trung úy (hay đại úy gì đó)! 

Garnier sau đó bị quân Cờ Đen che'm đầu. Pháp trả lại thành HN, rồi lại bị chiếm lần 2 với mối nhục của Hoàng Diệu.

Việc khám phá sông Hồng và biến nó thành con đường kết nối đầu tiên từ Đông Dương qua Nam TQ là rất quan trọng. Từ tuyến đường sông này, những năm sau, người Pháp mới xây dựng tuyến đường sắt và đường bộ HN Lào Kay, từ đó sang Côn Minh. Cùng với đường sắt HN - HP, tuyến đường gần nhất từ Côn Minh ra biển được hình thành. Kể từ khi Pháp phát hiện ra tuyến đường này, Bắc Kỳ trở thành rất quan trọng với TQ, vì có tuyến đường ra biển gần nhất từ Côn Minh. Và kẻ khai phá đầu tiên có lẽ là Francis Garnier?

Tuy bị thua dẫn tới chết, nhưng công lao khai phá của Francis Garnier được ghi nhận. Tên ông được đặt cho con đường trung tâm nhất HN, là đường Đinh Tiên Hoàng bây giờ. Coi như ghi nhận là người đầu tiên chiếm được HN. Ông này còn được dựng tượng ở Sài Gòn, đối diện nhà hát lớn. Năm 45 tượng này bị giật đổ.

Garnier có lẽ được coi là biểu tượng của sự khai phá, thám hiểm của Pháp đối với Đông Dương và Nam TQ.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

VÌ SAO LÀNG BÁO VIỆT VỊ VỀ "CHUYỆN VỚI THANH"?

Link: https://www.facebook.com/share/p/14bTWDhbQqD/ 🔏VÌ SAO LÀNG BÁO VIỆT VỊ VỀ "CHUYỆN VỚI THANH"?  1. Bà hàng nước rốn rùa thủ thỉ kể: Theo bản tin của thông tấn xã vỉa hè, sơ bộ khoảng 20 tờ báo đăng tin bài khen ngợi "Chuyện với Thanh" của tác giả Nguyễn Thành Nam do Nxb Hội Nhà văn phát hành. Đã có 31 tin bài phải gỡ bỏ và các báo buộc phải đính chính, xin lỗi bạn đọc. Một sự kiện vô tiền khoáng hậu dịp Báo chí Cách mạng Việt Nam sinh nhật 101 tuổi.  Hầu hết các báo lớn của Trung ương và địa phương đều thủng lưới: Nhân dân, Quân đội nhân dân, Công an nhân dân, Văn hoá, Dân trí, Vietnamnet, VNXpress, Sài Gòn giải phóng... và cả Đăk Lăk trên đỉnh Tây Nguyên.  Những chiến sĩ canh gác trên mặt trận văn hoá ê chề thất thủ. Có tờ báo đứng đầu binh chủng cũng lập kỷ lục đá phản lưới nhà tới 6 bàn liên tiếp. Lại có cầu thủ vừa đá phản lưới nhà vừa làm tung lưới đội đá thuê. Cú sút nào cũng mãn nhãn!  2. Vì sao các báo thủng lưới hàng loạt như vậy?  Nguyên nhâ...

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...