Chuyển đến nội dung chính

NƯỚC CỜ HÚT MÁU HỒNG KÔNG TÀN BẠO CỦA BẮC KINH VÀ ĐÒN HIỂM CHẤM DỨT VỊ THẾ ĐỘC TÔN CỦA HỒNG KÔNG (Phần 2)

Link: https://www.facebook.com/share/p/18uo7YKWDH/

NƯỚC CỜ HÚT MÁU HỒNG KÔNG TÀN BẠO CỦA BẮC KINH VÀ ĐÒN HIỂM CHẤM DỨT VỊ THẾ ĐỘC TÔN CỦA HỒNG KÔNG (Phần 2)

III. Sự ngạo mạn của Đế quốc Anh và cái bẫy 99 năm định đoạt số phận

- Nếu Hồng Kông làm ăn rực rỡ như vậy, tại sao Đế quốc Anh lại chịu buông bỏ con gà đẻ trứng vàng và trả lại cho Trung Quốc vào năm 1997? Câu trả lời nằm ở một sai lầm chiến lược kéo dài hơn một thế kỷ.

- Năm 1842, nước Anh dùng pháo hạm ép nhà Thanh phải nhượng vĩnh viễn đảo Hồng Kông. Nhưng đến năm 1898, Anh lại có một quyết định kỳ lạ: "thay vì cướp đứt, họ ký công ước mở rộng lãnh thổ Hồng Kông, thuê vùng Tân Giới trong thời hạn 99 năm"

- Tại sao lại là đi thuê? Bởi vì vào năm 1898, Tân Giới chỉ là một vùng đầm lầy, đồi núi hoang vu. Giới thực dân Anh chỉ cần Tân Giới làm vùng đệm quân sự để bảo vệ cảng biển Hồng Kông khỏi sự nhòm ngó của các cường quốc khác. Họ tin rằng triều đại phong kiến Trung Quốc sắp sụp đổ và 99 năm là một khoảng thời gian vô tận. Bọn họ nghĩ rằng khi khế ước hết hạn, Vương quốc Anh vẫn sẽ đứng yên trên đỉnh cao quyền lực toàn cầu, còn Trung Quốc vẫn sẽ chỉ là một quốc gia yếu ớt và chẳng ai dám đòi lại cái mảnh đất đó.Nhưng lịch sử đã tát một cú trời giáng vào sự kiêu ngạo đó.

- Đến thập niên 1980, Tân Giới đã không còn là một vùng đầm lầy như trước mà là nơi chứa các hồ nước ngọt khổng lồ, các nhà máy điện, hệ thống đường sắt và là nơi trú ngụ của hơn một nửa dân số Hồng Kông. Khi thời hạn 99 năm sắp hết, Thủ tướng Anh lúc bấy giờ là Margaret Thatcher đã bay sang Bắc Kinh với cái ảo vọng dùng sức mạnh kinh tế để ép Đặng Tiểu Bình cho Anh tiếp tục cai trị Hồng Kông.

- Nhưng đối diện với bà là một cường quốc hạt nhân đang trỗi dậy. Đặng Tiểu Bình đã lạnh lùng tuyên bố: "Về vấn đề chủ quyền, không có chỗ cho sự thỏa hiệp. Nếu cần, tôi có thể xua quân vào lấy lại Hồng Kông ngay chiều nay."

- Margaret Thatcher bước ra khỏi Đại lễ đường Nhân dân Trung Hoa, bàng hoàng tới mức trượt ngã ngay trên bậc thềm. Đế quốc Anh nhận ra rằng họ không thể giữ lại đảo Hồng Kông nếu trả lại Tân Giới. Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc thậm chí không cần nổ một phát súng, họ chỉ cần cắt đường ống nước và điện từ Tân Giới, Hồng Kông sẽ chết khát và đầu hàng trong vòng 3 ngày. Không có lợi thế quân sự, không có đường lui hậu cần, Anh buộc phải ký Tuyên bố chung Trung - Anh năm 1984, ngậm ngùi bàn giao toàn bộ Hồng Kông vào năm 1997.

IV. Nước cờ "hút máu ngược" của Bắc Kinh và sự lụi tàn của vị thế độc tôn

- Sau năm 1997, phương Tây và giới tinh hoa Hồng Kông tin rằng với hệ thống luật pháp Anh và sức mạnh tài chính của mình, Hồng Kông sẽ dần dần dân chủ hóa và đồng hóa ngược Đại lục, nhưng Bắc Kinh đã chơi một ván cờ cao tay hơn rất nhiều: "họ biến Hồng Kông thành một cái phòng thí nghiệm và một trạm bơm máu vĩ đại để nuôi dưỡng con át chủ bài của mình: Đặc khu kinh tế Thâm Quyến"

- Năm 1979, Thâm Quyến vẫn chỉ là một thị trấn biên giới rách nát với khoảng 300 ngàn dân. Tại sao Bắc Kinh lại chọn nơi này làm đặc khu đầu tiên? Chính là để học mót, sao chép và hút cạn tinh hoa từ Hồng Kông ngay sát vách. Trong suốt 3 thập kỷ, nguồn vốn khổng lồ từ Hồng Kông chảy qua sông Thâm Quyến, xây dựng lên các nhà máy, hạ tầng. Người Hồng Kông thì mang sang đây công nghệ quản lý, mạng lưới xuất khẩu...

- Chỉ sau 30 năm, Thâm Quyến đã lột xác thành thung lũng Silicon của toàn châu Á, quy tụ những siêu tập đoàn công nghệ hàng đầu làm phương Tây phải khiếp sợ như Huawei, Tencent, DJI, BYD...

Trong khi Hồng Kông vẫn say ngủ trên đống tiền của ngành tài chính, bất động sản và thương mại trung gian thì Thâm Quyến, Thượng Hải, Quảng Châu đã tự mình xây dựng được các siêu cảng biển nước sâu, tự thiết lập được thị trường chứng khoán nội địa và thu hút trực tiếp vốn FDI mà không cần phải đi vòng qua Hồng Kông nữa.

- Năm 1997, GDP của Hồng Kông tương đương với 18% tổng GDP của toàn bộ Trung Quốc. Nhưng đến năm 2019, con số đó đã rớt thảm hại, xuống còn chưa đầy 3%. Khi sự phụ thuộc kinh tế bị đảo ngược, cán cân quyền lực chính trị cũng lập tức đổi ngôi. Đây chính là mầm mống cho sự tuyệt vọng của thế hệ trẻ Hồng Kông, dẫn đến quả bom hẹn giờ năm 2019.

V. Ảo vọng lật đổ và những "con tốt" thí trên bàn cờ địa chính trị

- Năm 2019, cả thế giới phải rúng động khi chứng kiến hàng triệu người Hồng Kông đổ xuống đường. Từ một cuộc biểu tình chống dự luật dẫn độ, nó nhanh chóng biến thành một cuộc xung đột lớn.

- Để hiểu tại sao người Hồng Kông lại phản kháng dữ dội tới như vậy thì cần phải nhìn vào lịch sử nhân khẩu học: 

+ Từ những năm 1950 - 1970, hàng triệu người từ Đại lục, chủ yếu là từ Quảng Đông đã vượt biên sang Hồng Kông để trốn chạy Cách mạng Văn hóa. 

+ Chính quyền thực dân Anh áp dụng chính sách: ai lọt được vào khu đô thị thì sẽ được cấp giấy tờ hợp pháp. Những người tị nạn này, cùng với con cái của họ sinh ra trong thập niên 80, 90, lớn lên trong môi trường giáo dục phương Tây, tận hưởng sự tự do ngôn luận và sự giàu có vượt bậc so với phía Đại lục. Họ đã đúc kết nên một bản sắc mang tên "người Hồng Kông" - cực kỳ rõ nét, hình thành bản sắc riêng biệt so với Đại lục.

- Thế nhưng, đằng sau sự cuồng nộ trên đường phố, một cuộc chiến tranh ủy nhiệm đẫm máu đang được giật dây bởi các thế lực địa chính trị ngầm. Washington và London đã nhìn thấy ở cuộc biểu tình này một cơ hội ngàn năm có một để chọc thủng sườn phía Nam của Trung Quốc. 

- Các mạng lưới truyền thông phương Tây đã mở hết công suất, phong thánh cho những kẻ đập phá đường phố thành những "chiến binh tự do". 

- Dòng tiền đen đã ngầm chảy vào để cung cấp vật dụng, mặt nạ phòng độc, hậu cần cho những nhóm thanh niên cực đoan đập phá tàu điện ngầm, đốt phá các cửa hàng có liên hệ với Đại lục.

- Mục tiêu chiến lược của phương Tây là đẩy bạo loạn lên tới mức đỉnh điểm, ép Bắc Kinh phải mất bình tĩnh rồi xua quân đội vào vượt biên giới, đàn áp đẫm máu, nếu Bắc Kinh lặp lại kịch bản Thiên An Môn, Mỹ và châu Âu sẽ có cớ hoàn hảo để phong tỏa tài chính, trừng phạt kinh tế và cô lập hoàn toàn Trung Quốc khỏi hệ thống SWIFT nhằm bóp chết sự trỗi dậy của siêu cường này.

- Hàng vạn thanh niên Hồng Kông vẫn ngây thơ vẫy cờ Mỹ, cờ Anh, hát vang quốc ca Mỹ trên đường phố. Họ tin rằng phương Tây sẽ mang Hạm đội 7 đến để giải cứu họ. Họ tin rằng cái vị thế trung tâm tài chính của Hồng Kông là bất khả xâm phạm và Bắc Kinh sẽ phải nhượng bộ vì sợ nền kinh tế sụp đổ, nhưng họ quên mất rằng, các siêu cường chỉ chơi cờ, và người dân Hồng Kông đang tình nguyện làm những con tốt thí.t

VI. Đòn sấm sét 2020: 

1. Ngày 30-6-2020, Luật An ninh Quốc gia Hồng Kông chính thức được áp dụng, đây là một thứ vũ khí pháp lý bất đối xứng, sở hữu sức mạnh tàn phá kinh hoàng đối với mọi mầm mống phản kháng. - Luật này cấm các hành vi ly khai, lật đổ, tấn công và đặc biệt là cấu kết với thế lực nước ngoài.

- Chỉ sau 1 đêm, các tổ chức dân chủ tuyên bố giải tán. Hàng loạt thủ lĩnh biểu tình, những kẻ từng gặp gỡ chính trị gia Mỹ, lần lượt vào tù hoặc bỏ trốn ra nước ngoài, những tờ báo đối lập bị phong tỏa tài sản và đóng cửa vĩnh viễn, công chức phải thề trung thành, chương trình giáo dục bị xóa sổ toàn bộ sách cũ.

2. Vậy phương Tây đã làm gì để giúp Hồng Kông?

- Bọn họ vung vẩy một vài cái lệnh trừng phạt vô thưởng vô phạt nhắm vào các quan chức. Bọn họ tung ra những tuyên bố quan ngại sâu sắc và... chấm hết. Không có quân đội nào xuất hiện cả. Phương Tây đã bỏ mặc những thanh niên Hồng Kông từng vẫy cờ của họ, đối diện với lưới sắt của nhà tù.

- Sự hèn nhát của các đồng minh dân chủ đã dạy cho giới trẻ Hồng Kông một bài học đẫm máu về cái giá của việc ảo tưởng sức mạnh và dựa dẫm vào thế lực ngoại bang. 

- Trung Quốc biết rằng, Luật An ninh Quốc gia sẽ khiến dòng vốn nước ngoài hoảng sợ mà rút chạy, khiến cho thị trường chứng khoán chao đảo. Nhưng đối với Bắc Kinh, một Hồng Kông sạch bóng gián điệp phương Tây và hoàn toàn nằm dưới quyền kiểm soát chủ quyền còn quan trọng hơn một vài chục tỷ USD đầu tư tài chính.

- Họ đã có Thượng Hải và Thâm Quyến để dự phòng. Hồng Kông hôm nay vẫn sáng đèn rực rỡ bên vịnh Victoria, thế nhưng phía sau những tòa tháp chọc trời đó, cái pháo đài tư bản kiêu hãnh ngày nào đã bị phế truất. Sự tự do đã phải nhường chỗ cho trật tự, và những kẻ mơ mộng đã bị thay thế bằng thực tại sắt máu.

- Đừng bao giờ đặt vận mệnh quốc gia, dân tộc mình vào những lời hứa hẹn hào nhoáng của những thế lực bên ngoài. Bởi vì khi giông bão ập tới, máu sẽ chỉ đổ trên chính quê hương của bạn mà thôi.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

100 câu thơ về lịch sử Việt Nam mà chỉ có học sinh thời VNCH được học!!!

Lớp 5 ( lớp Nhất ) bậc Tiểu học , trường làng nhé ! 100 câu thơ về lịch sử VN mà chỉ có học sinh thời VNCH được học!!! 1. Vua nào mặt sắt đen sì? 2. Vua nào trong buổi hàn vi ở chùa? 3. Tướng nào bẻ gậy phò vua? 4. Tướng nào dùng bút đánh lừa Vương Thông? 5. Ngựa ai phun lửa đầy đồng? 6. Voi ai nhỏ lệ ở giòng Hóa Giang? 7. Kiếm ai trả lại rùa vàng? 8. Súng ai rền ở Vũ Quang thủa nào? 9. Còn ai đổi mặc hoàng bào? 10. Nữ lưu sánh với anh hào những ai? 11. Nhà thơ lên đoạn đầu đài? 12. Tướng Tàu chui ống chạy dài Bắc phương? 13. Tướng Nam chẳng thiết phong vương? 14. Rắc lông ngỗng, thiếp nghe chàng hại cha? 15. Anh hùng đại thắng Đống Đa? 16. Đông du khởi xướng bôn ba những ngày? 17. Lũy Thầy ai đắp, ai xây? 18. Hồng-Sơn Liệp-Hộ, triều Tây ẩn mình? 19. Vua Bà lừng lẫy uy danh? 20. Ấu nhi tập trận, cỏ tranh làm ...