Singapore chưa bao giờ là "một cái làng chài".
- Hoàng Anh -
Một quan niệm sai lầm rất phổ biến đó là vào thập niên 60, Sài Gòn phát triển phồn hoa cực thịnh, là "hòn ngọc viễn đông" trong khi Singapore mới chỉ lập quốc và nghèo nàn không có gì, chỉ là một cái làng chài nhỏ.
Nhưng thực tế thì, Sài Gòn chưa bao giờ hơn được Singapore!
Cho dù có khá nhiều điểm tương đồng về vị trí và diện tích, và được Mỹ bơm tiền rất nhiều nhưng có thể nói sự phát triển của Sài Gòn chỉ là bề nổi, khác hẳn với Singapore đó là một tầm nhìn chiến lược dài hạn ngay từ những năm 196x.
7 năm trước, trước khi sang Singapore, mình cũng bị nhồi sọ bởi cái tư tưởng "làng chài" và "hòn ngọc". Thế nhưng khi sang Sing chơi chỉ mấy ngày thôi, mình đã được khai trí!
Vốn được đào tạo khá bài bản về Kiến trúc và Quy hoạch tại trường Đại học Xây Dựng, nên khi sang đây, nhìn cơ sở hạ tầng của họ thì mình đoán ngay là chúng PHẢI được quy hoạch với tầm nhìn dài hạn từ cách đây rất lâu, vài chục năm về trước. Chứ không phải là kiểu phát triển ồ ạt trong 20-30 năm nhờ sự phát triển kinh tế đột biến.
Nhìn hệ thống Metro chằng chịt, nhìn những con đường rợp bóng cây cổ thụ ngay hàng thẳng lối, đó là minh chứng rõ ràng nhất cho việc quy hoạch đô thị ngay từ ngày xửa ngày xưa. Lúc ấy, sự ngây ngô về "một cái làng chài nghèo rớt mùng tơi" vỡ tan trong đầu mình.
Mình có 1 thói quen khi đi du lịch, đó là luôn đi bộ nhiều nhất có thể và khám phá những không gian công cộng của đô thị. Bởi đó là bằng chứng cho sự phát triển của 1 địa phương cả về kinh tế và dân trí, cũng như tư duy của lãnh đạo.
Khi đi bộ như vậy, ngoài trải nghiệm hệ thống hạ tầng quá kinh khủng, thì mình còn bắt gặp những tòa nhà cao tầng với phong cách kiến trúc hơi "cũ", nhưng rất to. Chụp ảnh lại và về nhà tìm hiểu thì mới vỡ lẽ ra là chúng đã được xây dựng từ những năm 196x, và tại thời điểm ấy, ở Sài Gòn không hề có công trình nào có quy mô tương đương sánh kịp!
Sáng mắt sáng lòng, gạt bỏ cái "tự hào về hòn ngọc viễn đông" sang một bên, tìm kiếm hình ảnh "Singapore 1960s" trên Google thì mở mang tầm mắt luôn. Bên dưới là một số hình ảnh về Singapore thời kỳ ấy. Thật hoa lệ!
Thế nên, nếu học Kiến trúc, hãy tranh thủ đi Singapore chơi một lần, chúng ta sẽ có rất nhiều thay đổi trong tư duy. Singapore nằm trong Asean, nên việc đi lại rất dễ và rẻ. Có hộ chiếu, đặt vé máy bay là đi, không cần phải xin visa hay chờ đợi gì cả.
Có những thứ làm mình ngạc nhiên, như kiểu dù là 1 quốc gia bé tí, diện tích cũng chỉ ngang Sài gòn, nhưng họ làm được những công viên mà đi vào đó cảm giác như đi vào rừng nguyên sinh luôn, có cả cầu treo các kiểu. Rồi những con đường đi bộ len lỏi qua rừng cây và 1 bên vẫn là các building cao tầng, lên dốc xuống dốc đủ kiểu. Thậm chí 1 cây cầu đi bộ ngang qua đường cũng cao tới mấy chục mét, là nơi ngắm cảnh tuyệt vời, kết nối thành 1 tuyến trailwalk giữa khu dân cư và công viên. Sài Gòn ơi, bao giờ được như thế?
Chi phí đi Sing cũng rất rẻ, cách đây 7 năm mình đi 5n4đ hết có ... 6tr tất tần tật từ vé máy bay cho tới ăn uống ngủ nghỉ. Thật ra đấy là kiểu đi để ngắm nhìn và trải nghiệm để mở mang tầm mắt, giống mấy thằng backpacker nó sang Việt Nam đi trekking với leo núi thôi. Ăn ngủ đơn giản, không mua sắm gì cả.
Liệt kê sơ sơ chi phí mà mình nhớ nhé.
Vé máy bay: 3tr5. Tiết kiệm nên mình sẽ đi xe bus lên sân bay.
Vé metro+Bus+sim 4G bên Sing: 1tr thì phải. Với vé này thì trong mấy ngày ở đây là đi Metro+Bus bét nhè luôn.
Ở dorm ngủ giường tầng, được bao ăn sáng: 250k/ ngày.
Ăn: thật ra thì bên Sing không có đặc sản gì ngon đâu, đồ ăn dở ẹt. Mấy hôm ở đấy bữa nào cũng ăn Burger King cho no và dễ nuốt, mỗi bữa tầm 5$. Nói chung như bò nhai rơm, chả thấy ngon gì, nhưng no và có sức để đi bộ.
Hết rồi, không còn tiêu gì nữa. Nước uống thì 1 ngày 2-3 lít nhưng được cái là có nhiều vòi nước công cộng khắp thành phố, nếu không thì sẽ phải + thêm cỡ 10$ mỗi ngày. Đi bộ nhiều nên háo nước, mà cũng do bình thường mỗi ngày mình cũng phải uống từng đó nước rồi.
À mình có tiêu thêm mấy chục đô để lên nóc khách sạn Marina Bay Sans ngắm cảnh cho biết. Đây là 1 điểm nên đi, rất nên đi.
Tóm lại, nhìn nhận 1 cách công bằng thì Việt Nam phát triển rất thần kỳ và rực rỡ trong khoảng 30 năm trở lại đây. Mình đánh giá là Sài Gòn đi trước Hà Nội khoảng 10 năm, à mà thôi chủ đề này nói hơi dài. Nhưng so với Singapore thì kể cả trong thời kỳ hoàng kim nhất của mình, Sài Gòn cũng chưa bao giờ đuổi kịp nó, chứ đừng nói là hơn.
Nguồn ảnh trong bài viết lấy từ Internet với từ khóa "Singapore 1960s)




Nhận xét
Đăng nhận xét