- Mai Thị Mùi -
Bài viết lần này xin nêu lên vấn đề hôn nhân khác đạo. Cụ thể là người Công giáo kết hôn với người ngoại đạo.
Đầu tiên tui xin trả lời mấy chị em (cũng có anh em nữa) thất bại trong hôn nhân khác đạo. Sau quá nhiều mệt mỏi thì chị em thường hay “chốt kèo”: Chỉ lấy người cùng đạo cho khoẻ. Cái này thì mình xin hỏi chị em có nhớ dụ ngôn người chăn chiên có 100 con chiên, lạc mất 1 con bèn để lại 99 con trên núi mà đi tìm con chiên lạc không? “Chỉ kết hôn với người Công giáo” là 1 tư tưởng hết sức ấu trĩ. Đó là tư tưởng của kẻ làm biếng và vô trách nhiệm trong công cuộc loan truyền Tin mừng. Thay vì phải cất công đếm xem đã bao nhiêu chiên về chuồng thì Chúa báo luôn cho ta con nào lạc và lạc ở đâu thì không chịu đi tìm. “Lấy người Công giáo cho khoẻ” là hành động ngó xem chuồng nào có đủ 100 con nhảy qua đó đứng điểm danh lãnh công, chứ không chịu cất công đi tìm con lạc cho chủ.
Mấy ‘đạo hữu’ còn nguỵ biện là lấy người không có đức tin chẳng những không khuyên nhủ được họ mà họ sẽ kéo theo mình mất linh hồn cùng họ. Ủa, linh hồn mình mà mình không giữ được vậy đức tin của mình tới đâu? Một người mà đến đức tin cũng sợ bị mất sao lại trách người khác không có đức tin? Cái này ‘đạo hữu’ nên coi lại bản thân.
Thứ hai, làm ơn bỏ cái tư tưởng người Công giáo là cao quý, đạo khác là tầm thường đi. Tuy ghét bộ phim HENNT nhưng cũng phải cóp một câu thoại ra đây làm ví dụ, “Nó có đạo không?”. Đây là câu kinh điển của các phụ huynh khi con cái về thưa chuyện hôn nhân. Ông Simon vác thánh giá hộ chúa Giê-su một đoạn là người nào? Bà Ma-đa-lê-na là người nào? Người phụ nữ bên giếng nước là người nào? Tui xin nhắc lại loan truyền Tin mừng là trách nhiệm của mỗi ‘công dân’. Không đi ‘chiêu hồi’ được ai rửa tội mà có đứa nó dẫn xác bước vào ngôi gia nhà mình thì coi như mình chạy đủ KPI cho Chúa rồi. Đứa nào chưa có đạo thì làm cho nó có đạo. Đó mới là điều Thiên Chúa muốn. Thiên Chúa không muốn đám con cái ích kỷ của ngài chỉ co cụm lại với nhau. Co từ đời này qua tới đời kia rồi sẽ có ngày hôn nhân cận huyết, rồi lụi tàn, mất giống.
Thứ ba, “Lấy về rồi nó có giữ đạo đâu. Nó chỉ làm phép cưới cho xong”.
Người tân tòng bước vào đời sống đức tin giống như một đứa trẻ bước vào viện bảo tàng vậy. Viện bảo tàng toàn những thứ cũ kĩ, mốc thếch, khô khan sao hấp dẫn được đứa trẻ. Đưa một người tân tòng bước vào đời sống đức tin giống như một hướng dẫn viên thuyết trình về những thứ chán ngắt trong bảo tàng ấy. Mình phải làm sao cho đứa bé ấy thấy cái gì cũng đầy giá trị, sống động và thú vị. Cục đồng đen đủi, sù xì phải làm sao cho nó hiểu là dấu tích của một nền văn minh Âu Lạc. Rồi bao nhiêu thứ nữa. Người HDV giỏi là người sẽ khiến khách tham quan tò mò, hứng thú và tìm hiểu về mọi thứ trong bảo tàng chứ không phải là người đem khách nhốt vào trong đó, để họ bơ vơ trong đó suốt buổi rồi cuối buổi kết luận họ không có kiến thức gì về lịch sử.
Tôi xin nói thẳng, nhiều người Công giáo chưa biết coi trọng đức tin, chỉ biết sống hình thức và giáo điều. Nhiều người làm gì cũng sợ tội nên chỉ biết làm sao cho không bị tội thì thôi. Sợ kết hôn không có hôn phối thì mang tội nên vật nài cho được cái phép hôn phối. Đám cưới xong thì coi như hết trách nhiệm, bỏ lại người tân tòng bơ vơ trong cái bảo tàng chán ngắt. Họ vốn bị ép buộc và miễn cưỡng theo đạo để cho xong cái thủ tục hôn phối nên càng chán khi tối tối bị bắt đọc kinh, sáng sáng dựng đầu dậy bắt đi lễ. Họ tự cảm thấy mình lạc lõng trong 1 thế giới mà họ không thuộc về. Như vậy thì hình thành đức tin ở đâu ra? Mà cốt lõi của phép hôn phối là cả hai nên một (đức tin).
Cái này thì mọi người đừng có chối, người Công giáo rất lười đọc Kinh Thánh và mù mờ giáo điều, giáo luật. Nhiều người còn chưa phân biệt được phép chuẩn và phép cưới. Rất thuộc kinh nhưng không hiểu kinh. Giờ mà đè ngẫu nhiên một người ra hỏi tại sao phải kính mến Đức Chúa Trời trên hết mọi sự thì đố mà giải thích được. Hỏi tại sao nhà thờ Con gà ở Đà Lạt lại có con gà thì cũng không hiểu con gà ở đâu ra luôn. Rồi câu thành ngữ “Của Xê-da trả về cho Xê-da” do ai nói chắc khai Shakespear. Nói đâu xa, chính tai tui nghe một ca sĩ hát bài Đường Con Đi có câu “Ngài KHẤN ban cho cả đất trời”. Tui lạy! Hát mà có chịu suy nghĩ lời hát không vậy? “Ngài KHỨNG ban”. Đức Chúa Trời là đấng toàn năng, thích ban cho ai thì ban chứ việc gì phải khấn xin ai. Vô nhà thờ đi rồi mới não hết cả lòng. “Thật là chính đáng” thì cứ “thật là sinh ra”. Tui không hiểu sao mấy người đó họ lảm nhảm những câu, chữ vô nghĩa đó được.
Tiên trách kỷ, hậu trách nhân. Mình chưa thấu suốt trách sao người khác mù mờ. Người Tin Lành họ rất thuộc Kinh Thánh và hiểu Kinh Thánh. Đa số người phối ngẫu của họ dần hình thành đức tin sau kết hôn còn ta thì rất kém, thậm chí còn đi ngược lại, người tân tòng dần rời xa Chúa. Sống cả đời bên con cái Chúa mà vẫn không cảm nghiệm được Thiên Chúa.
Tiếp theo, điều này khá phổ biến, người Công giáo không noi gương đức Ki-tô, hay nói dễ hiểu là sống rất tồi. Điều này là nguyên nhân chính làm cho rất nhiều phối ngẫu tân tòng mất niềm tin và đức tin. Khi có một người tân tòng trong gia đình, đừng nghĩ là chỉ người phối ngẫu mới cần sống lời Chúa để làm gương. Từ cha mẹ, anh chị em đến cô dì chú bác đều cần phải sống sao để người tân tòng cảm nhận được lời Chúa trong mỗi hành động, lời nói, việc làm của chúng ta. Người Công giáo mà vay nợ không trả, bồ bịch lăng nhăng, dối trên lừa dưới thì người ngoài họ thấy đạo Công giáo tốt đẹp chỗ nào? Em vợ mượn xe anh rể đi cầm thì anh rể tin Chúa chỗ nào? Mẹ chồng đay nghiến con dâu, con trai đi bồ bịch đổ thừa tại con vợ thì vợ nó có thấy được người Công giáo công bình, chính trực ở đâu không?
Xóm tui có anh bác sĩ tân tòng. Mấy chục năm trời anh thức dậy lúc 4h sáng đi lễ cùng nhà vợ. 7h tối đọc kinh cùng nhà vợ. Tiền lương đưa bố vợ. Nhà vợ nấu gì ăn nấy. Em vợ thiếu gì cho nấy. Anh làm bao nhiêu cũng tin tưởng bố vợ rồi giao hết. Bố vợ cầm tiền đi mua rẫy hẹn là bố mua cho vợ chồng con. Đùng phát nhà nước phóng đường qua rẫy. Đất rẫy thành mặt tiền thì lòng tham nổi lên. Con hỏi bố đất đâu. Bố nói đất tên tao. Ra toà con rể thua bố vợ. Rồi từ đó nhà thờ vắng đi một con chiên. Hỏi tại ai?
Kết hôn với người tân tòng dễ rơi vào cảnh đồng sàng dị mộng là có thật. Còn muốn đồng sàng đồng mộng lại là trách nhiệm của người Công giáo. Thứ nhất không được coi họ là gánh nặng, mà phải vui vẻ đón nhận sứ mệnh Chúa trao. Thứ hai, đừng bao giờ cho rằng phép hôn phối là cái đích rồi chấm hết mọi nỗ lực và có quyền đặt thánh giá xuống. Phép hôn phối chỉ là chìa khoá mở cánh cửa. Dắt người ta đi khắp phòng chỉ cho người ta biết từng cái bình pha lê, từng cái thìa vàng, chén bạc, từng cái đèn lung linh, từng cái đĩa ngọc để họ thấy được sự nguy nga, tráng lệ của căn phòng ấy mới là cùng đích. Muốn vậy phải có kiến thức. Kiến thức ở đâu? Ở trong Kinh Thánh ấy. Mình phải đọc trước, hiểu trước rồi mới thuyết phục họ đọc và hiểu cùng mình. Tìm hiểu lẽ đạo, luật đạo, nhét vào bộ nhớ để lúc nào cũng có thể lôi ra thổi vào tai đứa bên cạnh. Cuối cùng, sống chứng nhân, sống đức tin, sống lời Chúa. Vì không gì thuyết phục mạnh cho bằng làm gương.
Nhận xét
Đăng nhận xét