Chuyển đến nội dung chính

FB. Nguyễn Chương-Mt: THỜI GIAN CHẤT CHỒNG KHÔNG ĐỦ KHẲNG ĐỊNH ĐIỀU NÀO ĐÓ LÀ "CHƠN LÝ", "ĐỊNH MỆNH"!

THỜI GIAN CHẤT CHỒNG KHÔNG ĐỦ KHẲNG ĐỊNH ĐIỀU NÀO ĐÓ LÀ "CHƠN LÝ", "ĐỊNH MỆNH"! 

/1/ Nói ngay, về văn tự (chữ viết). Đây, tính số tròn, chữ Hán đã nghiêm nhiên trở thành văn tự chánh thức đã 2.000 năm (ngàn năm đất nước tự chủ, ngàn năm Bắc thuộc trước đó) trên nước Việt! 

Hai-ngàn-năm, hãy nghĩ về thời gian dài khủng khiếp đến vậy, Hán tự đã trở thành "định mệnh", là "chơn lý" phải tuân thủ, không thể thay đổi - đúng không nào?

/2/ Có ai dám nghĩ sẽ đến lúc thay đổi "truyền thống" về chữ viết? Hai-ngàn-năm! Vậy mà, cũng giã từ "truyền thống", cùng nhau giã từ, chuyển sang dùng chữ Quốc ngữ làm văn tự chánh thức! 

/3/ Tiếng VIỆT của người nước NAM - tôi cảm nhận - mang một bí ẩn kỳ lạ lắm, mang một trọng trách gì đó.

Có "truyền thống" nào trong lịch sử vài ngàn năm đất nước này ĐƯỢC TUYÊN BỐ GIÃ TỪ, như chữ viết (Hán tự)? 

/4/ Chẳng thể nào có sự giã từ "đột ngột", nếu không có những "KHÁNG THỂ" bền bỉ (để dẫn đến sự chia tay)! 

"TIẾNG" đi tìm "HÌNH" (mặt chữ viết) ... Chữ Nôm gìn giữ quốc âm của tiếng Việt bị rẻ rúng, vùi dập rất nhiều lần. Trong thế kỷ 17, 18, quốc âm và chữ Nôm được quan tâm, lòng mừng vui khấp khởi; nào dè qua thế kỷ 19 lại bị bẻ, bị "gãy"! ...

Dù chữ Nôm bị vùi dập, nhưng ẩn chứa trong đó "KHÁNG THỂ" của Tiếng Việt, nuôi dưỡng, để sẽ-đến-lúc phải THAY ĐỔI "TRUYỀN THỐNG" trong hệ thống văn tự chánh thống. 

/5/ Vài trăm năm, kể cả ngàn năm, hai ngàn năm cũng không phải "bất di bất dịch". 

Bất giác mà nghĩ, đừng thấy bất luận thứ gì sống ngàn năm rồi tưởng đồng nghĩa với "chơn lý". Tưởng vậy, coi chừng tưởng bở.

Có cái vững vàng không đổi, nhưng vẫn có cái cần phải thay đổi! 

Tức là cần biết phân định đâu là mê hồn trận; 

và cần có được tâm thế chia tay, vĩnh biệt mê hồn trận dù ngàn năm đi nữa!

(ngày 14/7/2026)

Theo FB. Nguyễn Chương-Mt 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

An_hoang_trung_tuong : Đòn thù

Link : http://vn.360plus.yahoo.com/an_hoang_trung_tuong/article?mid=9196 Khi pa ma Trung Tướng chiển cả gia đình từ nơi sơ tán nhà quê về Thành Phố sau cuộc Nội Chiến hai mươi năm hoang dã, thằng Tùng Phèng là đứa đón anh em Trung Tướng đầu tiên. Nó đứng quặp chân ngoài cửa Trung Tướng, dòm dòm, cười cười, nhớt mũi thò hai vệt một thấp một cao xanh như mỡ thiu. Pa Trung Tướng bẩu, hàng xóm hả, chú cu, chầu nhế chầu nhế, Trung Tướng có bạn rùi nhế. Trung Tướng bẩu, mầy, mấy tuổi, mấy cân, lớp mấy, Cháu Ngoan Bác Hồ không? Già lõi như Cảnh Sát Khu Vực. Tùng Phèng bẩu, chín tuổi, mười tám cân, lớp hai, không Cháu Ngoan. Vậy nó thua Trung Tướng một tuổi, ba ký, ba lớp, thua cả Cháu Ngoan. Dừng bình luận tí. Theo chỉ tiêu trung ương bi giờ, Trung Tướng thuộc dạng còi, suy dinh dưỡng độ III, còn thằng Tùng Phèng thuộc dạng siêu còi còi, suy dinh dưỡng ngoại cấp. Nó kém thể chất toàn diện so một bé con 5 tuổi. Dưng theo chỉ tiêu trung ương lúc bấy, Trung Tướng và T...