Chuyển đến nội dung chính

Tạ Duy Anh: ĐANG CÓ CHUYỆN GÌ?

ĐANG CÓ CHUYỆN GÌ?

Lần ấy tôi có việc phải đi xe khách. Xe đang chạy thì bỗng khựng lại, khiến mọi người trên xe dúi dụi về phía trước. Sau đó  thấy lái xe thò cổ ra quát một thanh niên bên dưới đường, ngay đầu xe:

-Đi đứng thế à, muốn chết hả?

Anh thanh niên đi ẩu không hề tỏ ra hối lỗi, mà còn chõ miệng lên quát lại:

-Đ.m, ông tưởng tôi muốn sống lắm à!

Tôi quay sang bà chị ngồi bên cạnh, nói nhỏ:

-Có lẽ tôi trách nhầm các nhà cai trị rồi...

Người cạnh tôi tất nhiên là không hiểu tôi nói gì. Tôi cũng không thực sự hiểu mình nói gì. Nó tự bật ra từ một khoảng trống vô thức nào đó.

Giờ đây, tại thời điểm này, tôi nhận ra một sự thật: Có những người sinh ra để người khác phải cai trị. Nếu bạn hỏi những người đó là ai, tôi không ngần ngại trả lời: Họ là những người luôn thèm khát làm tổn thương người khác.

Nếu ý nghĩ đó có một chút giống như lời nguyền vì ngấm theo sự bức xúc, thì ý nghĩ sau đây hoàn toàn nảy ra từ sự suy ngẫm nghiêm túc: Chúng ta đang sống trong một xã hội mà mọi thiện ý, mọi sự chân thành đều chẳng có giá trị gì. Đã thế nó lại luôn tiềm ẩn tai họa. Bởi sẽ không ai chịu lắng nghe bạn, dù chỉ một giây. Củ cải có thể nghe bạn, nhưng người bên cạnh, những người xung quanh thì không. Tất cả đều còn mải tranh nhau nói, tranh nhau chửi bới, tranh nhau làm quan tòa để phán xét, tranh nhau chứng tỏ mình quan trọng, tranh nhau lan truyền tin đồn, tranh nhau vị trí quán quân về sở hữu thông tin, tranh nhau thổi phồng sự thật, tranh nhau vu cáo người khác mà bất cần bằng chứng.

Có những vụ việc, đôi khi chỉ cần ai đó dừng lại lắng nghe, thậm chí chỉ cần đọc cẩn thận hết một bài viết, họ sẽ nhận ra bản chất của nó, hoặc sự thật nào đó chứa trong đó rất đơn giản. Nhưng việc dừng lại cứ như là không thể. Việc dừng lại, tự vấn mình, đồng nghĩa với thua cuộc, bỏ lỡ cơ hội cùng đám đông xông lên. Xông lên rồi lao đầu vào đâu, không cần biết.

Mỗi lần như vậy, phải có ai đó thành con mồi, phải có ai đó là tội đồ, phải có ai đó là nguyên nhân của sự cố. 

Kinh hoàng! Là lời thốt lên của một thầy giáo đang chỉ muốn ở ẩn

Chán nản! Là lời thốt lên cùng lúc của nhiều người, nhiều giới, sống trong nhiều không gian khác nhau.

Rệu rã! Là lời thốt lên của nhiều người khác, những người đang góp vào sự thịnh vượng chung.

Có chuyện gì đang xảy ra và nó sẽ dẫn mỗi người đến đâu?

Một xã hội không ai còn muốn nghe nhau, có nguyên nhân từ đâu?

Tôi không trả lời được. 

Chỉ có một chút an ủi để bám vào: Không sự thay đổi lớn nào dễ dàng, để kiên nhẫn chờ đợi và không quấy rầy người khác.

Giờ thì tôi hoàn toàn tin rằng, những ý nghĩ độc ác với mật độ dày đặc phóng ra mỗi ngày là nguyên nhân khiến thiên nhiên biến dạng, dẫn đến những thất thường về thời tiết đi kèm những thảm họa.

-------------

Chú thích ảnh: Minh họa cho truyện ngắn đầu tay: ĐỂ HIỂU MỘT CON NGƯỜI, do bác Văn Cao vẽ, đăng báo Lao Động chẵn 45 năm nhưng tác giả vẫn chưa hiểu tí gì về con người.

- Tác giả Tạ Duy Anh -

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

Những bài viết liên quan đến bài "Hồi ký của Viktor Maslov,con rể cố TBT Lê Duẩn."

Hậu duệ nhà Lê Duẩn hay “Mối tình ngang trái Việt-Nga” FB Phương Đoàn 18-8-2016 Mời xem lại: Hồi ký của Viktor Maslov, con rể cố TBT Lê Duẩn.   ( http://quangdonquixote.blogspot.com/2016/08/hoi-ky-cua-viktor-maslovcon-re-co-tbt.html ) Mấy ngày gần đây cư dân mạng hay share bản dịch tiếng Việt Hồi ký của Victor Maslov. Có thể đối với dân VN thì cái tên này không nói lên điều gì cả. Nhưng đối với dân khoa học Nga thì trong lĩnh vực toán học Maslov tương đương với Picasso trong hội họa hay Mayakoskyi trong thơ ca. Và Maslov còn “nổi tiếng” bởi vì ông là con rể của … Lê Duẩn, cố Tổng bí thư Đảng CSVN nổi tiếng một thời. Mối tình lãng mạn và bi thảm giữa Maslov và Lê Vũ Anh (con gái của Lê Duẩn) có thể được ví là Romeo và Juliet thời hiện đại nhưng ít người ở VN cũng như ở Nga biết đến một cách tường tận. Kênh 1 Truyền hình Trung ương Nga đã làm bộ phim tài liệu về đề tài này từ năm 2006 với tựa đề “Запретная любовь” (Mối tình bị cấm đoán), mình cũng đã từng đọc hồi ...