Chuyển đến nội dung chính

Mai Văn Nhuận: Dã tâm thi hành DIỄN BIẾN HÒA BÌNH VÀ CÁCH MẠNG MÀU SẮC...

Mỗi khi Trung Quốc dấy lên dã tâm thi hành DIỄN BIẾN HÒA BÌNH VÀ CÁCH MẠNG MÀU SẮC thúc đẩy hỗn loạn, hoang mang, chia rẽ ở Việt Nam, sẽ luôn đẩy mạnh những chiến dịch săn lùng phù thủy. Đó là một biến thể được giới tinh hoa Trung Nam Hải học được, rất ưa thích trau dồi qua các sự kiện Mùa xuân Ả rập, cách mạng hoa hồng, cách mạng cam, cách mạng hoa tulip, cách mạng nhung...

Đặc biệt thứ làm chúng hứng thú nhất: nghệ thuật Thánh chiến của nhiều nhóm Hồi giáo cực đoan, bài trừ giá trị phương Tây kịch liệt và thực tế đã chứng minh rất hiệu quả trong lật đổ những Chính quyền thân Âu Mỹ tại các nước, hoặc ít nhất ngăn chặn và kiềm hãm những nhóm chính khách gây bất lợi cho sự bành trướng của Trung Quốc. 

Như ở Việt Nam từng trải qua những làn sóng dữ dội SĂN LÙNG "PHÙ THỦY" NGUYỄN TẤN DŨNG_ một nhân vật từ rất sớm đã là cái gai trong mắt Giang Trạch Dân, nối tiếp nhiều đời lãnh đạo Trung Quốc.

Không tự dưng ngay sau khi Lê Khả Phiêu bị lật đổ thì Giang Trạch Dân lại có chuyến thăm đến Việt Nam năm 2002, yêu cầu toàn thể Đại biểu Quốc hội phải ra nghe thuyết giảng. Đó chính là làm công tác tư tưởng trước sự trỗi dậy của Nguyễn Tấn Dũng_ người mà trước đó đã đứng lên phát biểu, dẫn dắt Quốc hội nhanh chóng thực hiện BTA giữa Việt Nam và Mỹ sau quá nhiều lần bị cản trở. 

Nguyễn Tấn Dũng khi chỉ mới là Phó Thủ tướng, trong khi đúng ra người đứng ra dẫn dắt phải là Thủ tướng đương nhiệm. 

Các bạn đọc và cộng đồng mạng nghe chuyện này thấy ngạc nhiên, bất ngờ hay shock cũng bình thường. Vì đã sống quá lâu trong môi trường dẫn dắt và thao túng thông tin do Trung Quốc thiết lập tại Việt Nam. 

Tuy nhiên_ vì đó là Trung Quốc nên sẽ luôn có những lỗ hổng lớn. Hoặc vô tình hoặc cố ý lực lượng tiến bộ Việt Nam có âm thầm lưu trữ lại các điểm nhấn, đối với những sự kiện quan trọng. Cụ thể như vấn đề BTA Việt Mỹ tại lễ khai mạc kỳ họp thứ 9 Quốc hội ngày 23/5 (năm 2001). Phó Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã quyết liệt ngay tại phiên khai mạc:

. Ông nói rõ việc trì hoãn phê chuẩn BTA một cách không cần thiết sẽ gây thiệt hại cho doanh nghiệp và cản trở sự phát triển bình thường của quan hệ Việt Mỹ. 

. BẤT KỲ NỖ LỰC NÀO NHẰM TRÌ HOÃN quá trình phê chuẩn và gắn nó với các vấn đề khác đều có hại cho doanh nghiệp của cả hai nước.

Nhắc lại một chút lịch sử bị lãng quên và sau đó các đợt săn lùng phù thủy Nguyễn Tấn Dũng do Trung Quốc giựt dây, thao túng, bảo trợ cho sự trỗi dậy trở lại của Lê Khả Phiêu (đệ tử ruột của ông ta là ai đấy nhỉ) đã xóa đi rất nhiều phần lịch sử quan trọng. Kể từ đó môi trường thông tin nhận thức của Việt Nam chẳng khác gì cái lồng giam lớn, nơi mà con người Việt Nam bị dẫn dắt, thao túng, lao vào cấu xé triệt hạ lẫn nhau quyết liệt. 

Trong những sự kiện gần đây nhà văn Bảo Ninh lại bị nhắm đến chính xác như vậy_ tạo ra phù thủy và kích động đám đông săn lùng. 

Thử hỏi rốt cuộc hành vi cụ thể nào của Bảo Ninh cho thấy ông ta trở cờ? 

. Bảo Ninh trực tiếp đả kích chế độ?

. Bảo Ninh dẫn dắt các phong trào, hoặc có tham gia? 

. Bảo Ninh tấn công vào đường lối của Đảng, Nhà nước?

. Bảo Ninh kích động quần chúng? 

Bảo Ninh có những hành vi đó không? 

Câu trời là: KHÔNG

Khá thú vị là mặc dù ông ta vẫn duy trì quan hệ với một số cái tên đã trở cờ, nhưng tham gia thì không. Đó đơn thuần chỉ là đã từng mang ơn người ta, ít nhất cũng phải có lễ nghĩa. 

Còn Bảo Ninh trên thực tế ngay cả chính những tác phẩm do ông ta viết, chính bản thân cũng chưa từng vận động cho chúng bao giờ. Mà viết ra để tự chiêm nghiệm cá nhân, giải tỏa những hỗn loạn cảm xúc trong cơ thể. Đặc biệt khi ông ta chịu ảnh hưởng mạnh mẽ của một tác phẩm phản chiến nổi tiếng Phía Tây Không Có Gì Lạ (Im Westen nichts Neues) của nhà văn Đức Erich Maria Remarque, một cựu chiến binh trực tiếp tham gia Thế chiến I ở mặt trận phía Tây, lột tả sự tàn khốc trần trụi của chiến tranh. 

Tiểu thuyết Đức này được dịch và xuất bản ở Việt Nam ngay lúc Bác Hồ còn sống, và bất chấp những giai đoạn khác nhau của lịch sử thì nó chưa từng bị đem ra đấu tố bao giờ. Có chăng nó chỉ bị hạn chế tiếp cận người đọc vì bối cảnh lịch sử cần duy trì tinh thần người lính, nhất là trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước. 

Nỗi Buồn Chiến Tranh chịu ảnh hưởng rất mạnh bởi tiểu thuyết Đức này, và thực ra cũng chẳng phải một dạng bán Hồi ký của Bảo Ninh như nhiều người nhầm tưởng. 

Nghĩa là về bản chất; Bảo Ninh lấy cảm hứng từ một tác phẩm từng được hệ thống Xã hội Chủ nghĩa Quốc tế VINH DANH NHƯ MỘT BIỂU TƯỢNG, kết hợp bối cảnh chiến trường Việt Nam để cho ra tiểu thuyết Nỗi Buồn Chiến Tranh. Giống như sự tự chữa lành cho những tổn thương và ám ảnh chiến tranh, hơn là muốn truyền tải rộng khắp "góc khuất" của số phận con người. 

Khá thú vị là xưa nay Bảo Ninh cũng chẳng chủ động tìm đến ai để quảng bá những tác phẩm của mình. Chỉ có người khác tìm đến vì nghệ thuật văn chương khác lạ của Bảo Ninh trong nền văn học nghệ thuật Việt Nam, rất cần được đa dạng hóa. 

Nói một chút về Bảo Ninh để các bạn đọc và cộng đồng mạng thấy rõ được SỰ THẬT_ ĐÃ CÓ MỘT CHIẾN DỊCH SĂN LÙNG PHÙ THỦY NHẮM VÀO BẢO NINH. 

Không đơn thuần chỉ là bức xúc tự phát của những cựu chiến binh Việt Nam. Vì trên thực tế hồi xưa khi Nỗi Buồn Chiến Tranh xuất bản những năm 1990 , đã bị phần lớn cựu chiến binh phản ứng kịch liệt, ngay tại thời điểm lịch sử mà cảm xúc của họ mạnh mẽ và dạt dào nhất. 

Nhưng đã có ai chụp mũ cho Bảo Ninh trở cờ? Cách mạng màu sắc? Thế lực thù địch? 

Rồi qua ngần ấy năm Bảo Ninh có kêu thán bất kỳ lời nào? Oán trách xã hội Việt Nam?

Hay Bảo Ninh có chạy đi vận động hết nơi này đến nơi khác để thúc đẩy hồi sinh Nỗi Buồn Chiến Tranh? 

BẢO NINH CHỈ Ở ẨN

Một con người như Bảo Ninh vốn quá dễ dàng trở thành ngọn cờ đầu cho văn chương Việt Nam lại chọn ở ẩn suốt hàng chục năm, không muốn màng đến thế sự... lại đột ngột bị tô vẽ thành "trở cờ"? Ngây thơ ấu trĩ? Phản bội người lính? 

Thậm chí còn có kẻ mang mác Giáo sư, Tiến sĩ tuyên bố đã viết đến cả 100 bài về Bảo Ninh, cảnh báo sớm muộn gì cũng trở thành thế lực thù địch. Rồi còn vẽ ra chuyện Bảo Ninh phá hoại tài sản Nhà nước, công an phải vào cuộc, bị khai trừ Đảng, ra khỏi biên chế... 

VÌ SAO LẠI TẤN CÔNG DỮ DỘI ĐẾN VẬY VÀO MỘT NHÀ VĂN Ở ẨN? 

Lý lịch mấy chục năm qua của Bảo Ninh, chỉ cho thấy đó là một nhà văn tự biết mình, tự biết người, khả năng bị giới hạn ở đâu. Một người sở hữu NHẬN THỨC RẤT CAO so với mặt bằng chung người Việt Nam, thậm chí đây vẫn là rất cao kể cả với giới trí thức. Khác hẳn so với thiên hạ cứ thích oang oang đủ thứ bản thân chẳng biết, như thể là chuyên gia. 

Bảo Ninh cũng rất trung thực khi miêu tả về chính mình. 

Vậy vì sao ông ta cứ bị tấn công?

CHÍNH XÁC: "nếu" các bạn đọc và cộng đồng mạng Việt Nam nghĩ Bảo Ninh là một con mồi béo bở, dễ nhắm vào để thực hiện những chiến dịch săn lùng phù thủy do Trung Quốc giựt dây thì chính xác rồi đấy. 

Vì lũ chúng nó biết rõ kể cả khi có thêu dệt nhiều về Bảo Ninh đến mức nào, ông ta cũng sẽ không biết. Mà biết đi chăng nữa, cũng lười tự bảo vệ bản thân, muốn nói gì cứ nói, ông ta đã trải qua nhiều rồi. 

CÒN CON MỒI NÀO HOÀN HẢO HƠN BẢO NINH NỮA? 

Một con mồi mà đến việc muốn bảo vệ danh dự cho chính mình cũng không muốn. 

Và tạm nói đến đây để các bạn đọc và cộng đồng mạng Việt Nam có thời gian để nghiền ngẫm, chiêm nghiệm. Trước khi đọc phần tiếp theo để thấy rõ vụ việc nhắm đến Bảo Ninh thực chất là một chiến dịch, được chuẩn bị kỹ lưỡng, có phối hợp nhiều bên rồi hội tụ mọi thứ qua cái loa Phan Trung C.

- Mai Văn Nhuận -

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

VÌ SAO LÀNG BÁO VIỆT VỊ VỀ "CHUYỆN VỚI THANH"?

Link: https://www.facebook.com/share/p/14bTWDhbQqD/ 🔏VÌ SAO LÀNG BÁO VIỆT VỊ VỀ "CHUYỆN VỚI THANH"?  1. Bà hàng nước rốn rùa thủ thỉ kể: Theo bản tin của thông tấn xã vỉa hè, sơ bộ khoảng 20 tờ báo đăng tin bài khen ngợi "Chuyện với Thanh" của tác giả Nguyễn Thành Nam do Nxb Hội Nhà văn phát hành. Đã có 31 tin bài phải gỡ bỏ và các báo buộc phải đính chính, xin lỗi bạn đọc. Một sự kiện vô tiền khoáng hậu dịp Báo chí Cách mạng Việt Nam sinh nhật 101 tuổi.  Hầu hết các báo lớn của Trung ương và địa phương đều thủng lưới: Nhân dân, Quân đội nhân dân, Công an nhân dân, Văn hoá, Dân trí, Vietnamnet, VNXpress, Sài Gòn giải phóng... và cả Đăk Lăk trên đỉnh Tây Nguyên.  Những chiến sĩ canh gác trên mặt trận văn hoá ê chề thất thủ. Có tờ báo đứng đầu binh chủng cũng lập kỷ lục đá phản lưới nhà tới 6 bàn liên tiếp. Lại có cầu thủ vừa đá phản lưới nhà vừa làm tung lưới đội đá thuê. Cú sút nào cũng mãn nhãn!  2. Vì sao các báo thủng lưới hàng loạt như vậy?  Nguyên nhâ...

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...