Chuyển đến nội dung chính

Châu Dứa: Tìm giải pháp cho một vấn đề xã hội

Link: https://www.facebook.com/share/1BjnpAveNz/

Nếu quy cho việc các cụ già 70, 80 tuổi bị lừa từ vài tỷ đến vài chục tỷ chỉ vì cô đơn, đói khát tình cảm, rồi từ đó trách con cái vô tâm, không chịu hỏi han để cha mẹ “có khoảng trống cho kẻ xấu chen vào”, thì đó là một góc nhìn vừa mỏng vừa nông, vừa bất công với những người làm con.

Nó biến một loại tội phạm có tổ chức thành một bài kiểm tra đạo đức cá nhân. Thay vì tìm giải pháp cho một vấn đề xã hội, người ta lại đi truy tìm xem trong mỗi gia đình, ai là người chưa làm tròn chữ hiếu.

Thực tế phức tạp hơn nhiều.

Không thể phủ nhận rằng có những người cao tuổi bị bỏ mặc, nhưng cũng cần thừa nhận một sự thật khác: ngay cả những người con có trách nhiệm nhất cũng không thể trở thành hệ thống bảo vệ duy nhất cho cha mẹ mình trước những hình thức lừa đảo ngày càng tinh vi.

Bởi thế hệ trung niên ngày nay đang sống trong một bối cảnh hoàn toàn khác với cha mẹ họ trước đây.

Ngày xưa, nhiều thế hệ sống chung trên một mảnh đất, trong cùng một cộng đồng quen thuộc. Sự quan tâm diễn ra tự nhiên và không cần gắng sức. Người già hiện diện trong nhịp sống của con cháu. Một bát canh nóng, một buổi trò chuyện đầu ngõ, vài lần hỏi han mỗi ngày đã đủ tạo nên cảm giác được gắn kết. Nhu cầu của người cao tuổi khi ấy cũng tương đối đơn giản: sức khỏe ổn định, con cháu thuận hòa, lâu lâu có tấm áo mới hay món quà nhỏ là đã thấy viên mãn.

Nhưng chỉ trong vài thập kỷ, mô hình ấy đã thay đổi gần như hoàn toàn.

Gia đình hạt nhân thay thế đại gia đình. Con cái sống xa cha mẹ vì công việc. Những người đang ở tuổi trung niên phải gồng gánh đồng thời nhiều vai trò: lao động trong một thị trường việc làm đầy bất ổn, nuôi dạy con cái trong bối cảnh cạnh tranh khốc liệt, đối diện với áp lực kinh tế, sức khỏe tinh thần và vô số nỗi lo mới của thời đại số mà thế hệ trước chưa từng trải qua.

Trong trạng thái kiệt sức mãn tính ấy, việc duy trì những cuộc gặp gỡ, chăm lo lễ Tết, giỗ chạp, thuốc men cho cha mẹ đã là một nỗ lực rất lớn. Không thể mặc định rằng họ còn đủ thời gian, năng lượng và kỹ năng để trở thành “bộ trưởng ngoại giao” của gia đình, liên tục xoa dịu cảm xúc và đáp ứng mọi nhu cầu tinh thần của cha mẹ già.

Trong khi đó, chính người cao tuổi ngày nay cũng đã khác trước. Ngoài những nhu cầu sinh hoạt tình cảm cơ bản, họ có thêm những thứ nhu cầu trừu tượng hơn nhiều. 

Họ khỏe mạnh hơn, sống lâu hơn, năng động hơn. Họ dùng mạng xã hội, đi du lịch, tham gia các hội nhóm khiêu vũ, dưỡng sinh, thiện nguyện. Họ không chỉ mong được chăm sóc mà còn mong được công nhận rằng mình vẫn hữu ích, vẫn theo kịp thời đại, vẫn có khả năng đưa ra quyết định cho cuộc đời mình.

Đó là những nhu cầu rất chính đáng của con người.

Vấn đề nằm ở chỗ xã hội chưa chuẩn bị đầy đủ những không gian lành mạnh để đáp ứng những nhu cầu ấy. 

Những kẻ lừa đảo hiểu điều đó rất rõ.

Chúng không xuất hiện với hình ảnh của một tên trộm thô thiển. Chúng khoác lên mình vỏ bọc của những doanh nhân thành đạt, những tập đoàn chuyên nghiệp, những dự án đầu tư hấp dẫn. Chúng mời các cụ đến những hội trường sang trọng, tổ chức sự kiện bài bản, gọi họ là “nhà đầu tư chiến lược”, “khách hàng VIP”, “thành viên danh dự”.

Điều chúng bán không chỉ là một gói kỳ nghỉ. Chúng bán cảm giác được tôn trọng. Chúng bán cảm giác mình vẫn sắc sảo, vẫn có khả năng nắm bắt cơ hội. Chúng bán cho người cao tuổi một vai trò xã hội mà nhiều người đã đánh mất sau khi nghỉ hưu, được đưa đón, được tới nơi sang chảnh, được làm ăn….

Bởi vậy, nếu chỉ giải thích rằng các cụ bị lừa vì “cô đơn” thì chưa đủ. Và nếu kết luận rằng nguyên nhân nằm ở sự vô tâm của con cháu thì càng không công bằng.

Đây là cuộc đối đầu không cân sức giữa một bên là những tổ chức được thiết kế chuyên nghiệp để thao túng tâm lý, và một bên là những cá nhân không được trang bị đầy đủ để nhận diện các chiêu trò đó.

Gia đình chắc chắn là một tuyến phòng thủ quan trọng. Nhưng gia đình không thể là tuyến phòng thủ duy nhất.

Con cái không có quyền pháp lý để kiểm soát tài sản của cha mẹ khi họ vẫn là những công dân độc lập. Càng không thể theo sát mọi cuộc điện thoại, mọi buổi hội thảo hay mọi quyết định tài chính của đấng sinh thành.

Muốn giảm thiểu những bi kịch như thế, cần nhìn nhận đây là một vấn đề mang tính hệ thống.

Cần có cơ chế pháp lý mạnh tay hơn với các mô hình kinh doanh có dấu hiệu lừa đảo. Cần phổ cập giáo dục tài chính cho người cao tuổi. Cần xây dựng những câu lạc bộ cộng đồng thực chất, nơi người già có cơ hội học hỏi, cống hiến và duy trì các mối quan hệ xã hội lành mạnh.

Bởi điều đáng sợ nhất không phải là người già quá ngây thơ, cũng không phải là con cái quá bất hiếu. Mà là những thiết chế cộng đồng cũ đã tan rã, trong khi những thiết chế mới để bảo vệ và nâng đỡ người cao tuổi vẫn chưa được xây dựng kịp thời.

(Châu Dứa)

-------------+++++-------------

Dũng NX: Bài viết này hay ạ. Tuy nhiên, thực tế và trường hợp này em biết rõ vì em từng được cô ấy bảo qua mấy cái hội thảo kỳ nghỉ này tham gia với cô ấy. Em từ chối và Em có bảo cô cẩn thận, toàn lừa đảo đấy cô ạ. Cô ấy còn bảo em: "lừa gì cháu đâu. Cháu qua nghe xem thế nào thôi. Mua hay không là ở mình". 

Và cuối cùng, qua bạn bè cô ấy cháu biết, cũng hơn chục tỏi đội nón ra đi. 

Các cô chú ấy bảo: "không ai cản được bà ấy đâu. Đến cái Hoa (là con gái cô ấy) còn chả bảo được nữa là người ngoài như cô cháu mình"

Nhưng: Cô ấy rất giàu, con cô ấy cũng rất giàu. Con cái quan tâm tới mẹ rất nhiều. Không như những bác cô chú trên VTV đưa tin. Đặc biệt tư tưởng của cô ấy là: tiền của tao tao dùng, tao đầu tư gì, cho ai, tặng ai, không ai có quyền can thiệp góp phần tạo nên những cú lừa người già rất phổ biến. 

Trong clip VTV có một cô, bị con cái nhắn tin trách móc và từ mặt đấy ạ. Đấy là điển hình của việc không ai cản được. Mua 1 Hợp đồng, con cái đã biết, ngăn cản nhưng vẫn lao vào mua cả chục cái hơn thì làm sao không đáng trách được.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

FB Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá

Thôi thì tự sướng cũng vừa phải thôi mấy cha, hết chữ thì thôi đừng có viết, một báo chính thống lớn như VnExpress mà giật cái tít thật đúng là không biết xấu hổ, ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá. Cứ mang GDP ra lòe thiên hạ mà méo có biết Thái Lan nó có GDP rất thực chất, Việt Nam thì ảo lòi ra mà vẫn cứ ru ngủ đồng bào cho được, giặc ngu luôn nguy hiểm hơn giặc thật. GDP danh nghĩa Thái Lan nhiều năm quanh mốc 500–520 tỷ USD, có năm vượt 540 tỷ. Việt Nam đang ở khoảng 430–470 tỷ USD. Khoảng cách không còn quá xa, nhưng vẫn là khoảng cách. GDP bình quân đầu người Thái Lan trên 7.000 USD, Việt Nam loanh quanh 4.000–4.500 USD. Chênh lệch thu nhập kéo theo chênh lệch năng suất, mức tiêu dùng nội địa, chất lượng hạ tầng và khả năng tích lũy vốn. Đó là nền móng thật, không phải mấy status tự sướng. Tôi chán phân tích cái GDP của Việt Nam rồi, cứ cá trong ao của mình là nhận về hết cả, mà có biết là cá thằng hàng xóm nó gửi ở đó, nuôi lớn nó mang về nhà thịt méo đâu....