Chuyển đến nội dung chính

Cu Làng Cát: Bộ trưởng chiến tranh Mỹ: "Chúng tôi cần đối tác, không cần chư hầu"

Bộ trưởng chiến tranh Mỹ: "Chúng tôi cần đối tác, không cần chư hầu". 

+Tại Singapore ngày 30-5-2026, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Pete Hegseth gửi đi một tuyên bố nặng ký: “Mỹ cần đối tác, không cần chư hầu”. Sau câu nói ấy là kế hoạch chi 1.500 tỷ USD cho quốc phòng, lời kêu gọi các đồng minh tăng năng lực quân sự và một cách tiếp cận mới đối với cán cân an ninh tại Thái Bình Dương.

🛑Những ai khao khát hòa bình phải chuẩn bị cho chiến tranh

+Pete Hegseth đứng trước khán phòng Đối thoại Shangri-La ở Singapore ngày 30-5-2026. Ông là bộ trưởng chiến tranh Mỹ. Lời ông mở đầu mang theo hơi thở của một lần trở lại. Nhưng ngay lập tức ông nhắc đến quãng thời gian mình còn là trung úy trẻ chỉ huy trung đội bộ binh đầu tiên trong lục quân. Phương châm của trung đội ấy ông ghi nhớ suốt đời: "Những ai khao khát hòa bình thì phải chuẩn bị cho chiến tranh".

+Câu nói ấy ông đưa ra không phải để trang trí. Nó là sợi chỉ đỏ xuyên suốt bài phát biểu. Hegseth dùng nó để nói về tương lai Thái Bình Dương. Ông bảo tương lai ấy sẽ không được vẽ bằng những ý tưởng viển vông hay những lời hứa hẹn mơ hồ. 

+Nó sẽ được định hình bởi những nỗ lực chung nhằm bảo vệ lợi ích quốc gia thiết yếu nhất của mỗi bên. Dưới sự lãnh đạo của tổng thống Trump trong suốt một năm qua, Mỹ đã làm điều đó bằng hành động cụ thể. Từ việc đối phó Nicolas Maduro tại Venezuela đến chiến dịch Búa Đêm năm 2025 nhắm vào các cơ sở hạt nhân Iran, rồi chiến dịch Cuồng nộ Vĩ đại phối hợp với Israel triệt tiêu khả năng hạt nhân của Iran. Những việc ấy đã khôi phục cách tiếp cận chủ động, thực tế trong quốc phòng Mỹ và tái lập khả năng răn đe.

+Hegseth dẫn ra Chiến lược Quốc phòng Quốc gia Mỹ năm 2026. Văn kiện này vạch ra lộ trình mới cho các liên minh và quan hệ đối tác. Lộ trình ấy xây dựng trên nền tảng thực tế về sức mạnh và lợi ích. Mục tiêu là làm cho Mỹ vững mạnh hơn, các đồng minh năng lực hơn và khu vực Thái Bình Dương ổn định hơn. 

+Ông nói: "Nền tảng của cách tiếp cận này là chuyển từ mô hình phụ thuộc sang đối tác thực sự. Các đối tác châu Á hiểu điều này từ lâu. Vì khoảng cách địa lý hay vì những bài học lịch sử cay đắng, lăng kính của họ về Mỹ luôn thực tế hơn nhiều so với các khu vực khác. Họ biết quan hệ bền vững không dựa vào giá trị lý tưởng mà dựa vào sự phù hợp cụ thể của lợi ích quốc gia".

+Hegseth nói rằng sức mạnh nằm ở sự rõ ràng ấy. Chính sự rõ ràng ấy khiến các đồng minh và đối tác Thái Bình Dương trở thành lực lượng cân bằng đáng tin cậy trước các mối đe dọa khu vực. Khi lợi ích trùng khớp, họ hành động cùng nhau với quyết tâm tập trung. 

+Khi lợi ích khác biệt, họ điều chỉnh một cách thực tế mà không kịch tính. Ông gợi ý rằng Tây Âu có thể học được điều này. Thời kỳ Mỹ bao cấp quốc phòng cho các nước giàu đã qua. Mỹ cần đối tác, không cần chư hầu. Mỹ tìm kiếm các liên minh dựa trên trách nhiệm chung, không phải phụ thuộc.

🛑Sức mạnh dọc chuỗi đảo thứ nhất

+Hegseth chuyển sang bức tranh khu vực. Ông nói Thái Bình Dương có ý nghĩa sâu sắc đối với an ninh và thịnh vượng của Mỹ. Đây là khu vực thị trường lớn nhất và năng động nhất thế giới. Chiến lược Quốc phòng Quốc gia năm 2026 chỉ đạo Bộ Chiến tranh tạo ra các điều kiện quân sự cần thiết để đạt được cân bằng quyền lực lâu dài và có lợi ở đây. 

+Ông nhìn thẳng vào lo ngại hiện tại, Trung Quốc xây dựng quân sự quy mô lịch sử và mở rộng hoạt động trong khu vực cũng như xa hơn. Mỹ chia sẻ đánh giá tỉnh táo về môi trường an ninh này. Một Thái Bình Dương bị bất kỳ thế lực nào chi phối sẽ phá vỡ cân bằng mà tất cả đang tìm cách duy trì.

+Nhưng Mỹ không tiếp cận bằng đối đầu không cần thiết. Cách làm của họ là tư thế mạnh mẽ, có chừng mực và chủ ý. Tập trung của họ là mạnh mẽ, im lặng và rõ ràng. Rõ ràng về ý định, ưu tiên và khả năng thực hiện các mục tiêu. Đây là mô hình mà các đối tác châu Á ưa chuộng từ lâu. Họ không tìm kiếm leo thang liên tục hay kịch tính tu từ. Những gì họ muốn là sức mạnh có kỷ luật, quyết tâm vững vàng và lãnh đạo đủ tự tin để nói nhẹ, đi nhẹ nhưng cầm gậy lớn.

+Hegseth khẳng định Mỹ tìm kiếm cân bằng quyền lực thực sự ổn định, có lợi cho người Mỹ và các đồng minh. Một thế cân bằng thuận lợi nhưng bền vững, trong đó không quốc gia nào, kể cả Trung Quốc, có thể áp đặt bá quyền và đe dọa an ninh hay thịnh vượng của Mỹ và các đồng minh. 

+Mỹ bảo tồn những điều kiện đã duy trì hòa bình và thịnh vượng lâu dài ở khu vực. Mỹ là cường quốc nỗ lực duy trì sự cân bằng chứ không phá vỡ nó. Lợi ích của Mỹ ở Thái Bình Dương là đáng kể nhưng cũng có giới hạn và hợp lý, tôn trọng chủ quyền, thương mại tự do và quyền tự quyết của các quốc gia.

+Ông nhắc đến quan hệ Mỹ-Trung. Dưới sự lãnh đạo của tổng thống Trump, quan hệ này tốt hơn nhiều so với nhiều năm qua. Tổng thống Trump tìm kiếm hòa bình ổn định, thương mại công bằng và quan hệ tôn trọng với Trung Quốc. Cách đây hai tuần, tổng thống Trump và Chủ tịch Tập đã có cuộc thảo luận trực tiếp tại Bắc Kinh. Hegseth chứng kiến. Đó là cuộc đối thoại lịch sử. Hai bên đồng ý xây dựng quan hệ xây dựng, ổn định chiến lược dựa trên công bằng và có đi có lại.

+Công việc của Hegseth tại Bộ Chiến tranh là cung cấp sức mạnh quân sự để hỗ trợ ngoại giao của tổng thống Trump. Mỹ đảm bảo tổng thống luôn đàm phán từ vị thế sức mạnh không thể tranh cãi. 

+Mỹ tăng cường đối thoại quân sự với Trung Quốc để giảm nguy cơ tính toán sai lầm. Nhưng Mỹ là quốc gia Thái Bình Dương và đòi hỏi Trung Quốc tôn trọng vị thế lâu dài của Mỹ ở khu vực, đồng thời duy trì sức mạnh quân sự rõ ràng để bảo đảm điều đó.

+Cách chơi đã thay đổi. Thời kỳ phẫn nộ biểu diễn đã qua. Mỹ sẽ dẫn dắt bằng hành động. Ưu tiên năng lực sát thương, kỷ luật chiến lược và hợp tác thực tế. Bất kỳ đối thủ tiềm năng nào cũng sẽ đánh giá Mỹ qua sức mạnh cứng, sự sẵn sàng chiến đấu và quyết tâm vững vàng. 

+Cách tiếp cận của Mỹ ở Thái Bình Dương tập trung vào răn đe bằng phủ nhận dọc chuỗi đảo thứ nhất. Chuỗi đảo ấy bao gồm Nhật Bản, Ryukyu, Đài Loan, Philippines và Borneo. Mỹ xây dựng thế phòng thủ kiên cường, phân tán, tối ưu hóa để phủ nhận bất kỳ lợi thế nhanh chóng và quyết định nào bằng vũ lực.

🛑Cửa mở cho những nước biết tự cường

+Hegseth nhấn mạnh đây không phải gánh nặng mà Mỹ có thể hoặc nên gánh một mình. Cân bằng quyền lực thuận lợi đòi hỏi các đồng minh có năng lực quân sự thực sự, công nghiệp quốc phòng và quyết tâm chính trị. Đã quá lâu, an ninh khu vực dựa quá nhiều vào sức mạnh quân sự Mỹ trong khi nhiều đồng minh để năng lực quốc phòng suy giảm. Hegseth nói rằng, đây không phải theo cách của tôi hoặc không có gì. Mỹ sẵn sàng làm việc với tất cả các nước theo tình hình thực tế của từng nước. 

+Tổng thống Trump đã nói, liên minh chỉ hoạt động khi là đối tác thực sự. Không ai ăn bám. Lịch sử không kết thúc. Liên minh không được đánh giá bằng số cờ mà bằng số đơn vị chiến đấu. Chúng ta không cần thêm hội nghị. Chúng ta cần thêm sức mạnh chiến đấu. Ít Shangri-La hơn, nhiều tàu chiến và tàu ngầm hơn.

+Ông bày tỏ lạc quan. Khu vực đang thấy tiến triển rõ. Hàn Quốc tăng chi tiêu quốc phòng lên 3.5% GDP và nhận trách nhiệm lớn hơn. Philippines tổ chức Balikatan lớn nhất từ trước và tăng ngân sách quốc phòng 12%. Nhật Bản chuyển đổi quốc phòng nhanh chóng và tăng cường tư thế lực lượng. Australia mở rộng hiện diện luân phiên và hợp tác công nghiệp quốc phòng. Singapore, Indonesia, Malaysia, Thái Lan, Việt Nam và Ấn Độ cũng đang bước lên mạnh mẽ.

+Với những quốc gia làm được điều này, Mỹ ưu tiên bán vũ khí nhanh hơn, hợp tác công nghiệp sâu hơn, chia sẻ tình báo. Với những ai tiếp tục dựa dẫm, thời đó đã qua. Tổng thống Trump tin vào việc giúp những nước tự giúp mình. Mỹ đang trải qua cuộc huy động sản xuất quốc gia lịch sử cho công nghiệp quốc phòng. Tổng thống Trump đã chi 1000 tỷ đô la năm ngoái và sẽ chi 1500 tỷ đô la năm nay để mở rộng kho vũ khí của Mỹ.

+Luận điểm chính của Hegseth hôm nay là lời kêu gọi cùng xây dựng một đội ngũ gồm những quốc gia mạnh mẽ, tự lực, có khả năng bảo vệ chủ quyền của mình đồng thời đóng góp vào an ninh chung, duy trì cân bằng quyền lực có lợi cho tất cả. Những ai khao khát hòa bình phải chuẩn bị cho chiến tranh. 

+Từ tiểu đoàn đầu tiên của ông đến chuỗi đảo thứ nhất, ông muốn mọi người giữ điều đó ở hàng đầu tâm trí. Chúng ta đều khao khát hòa bình. Thời khắc là bây giờ. Chúng ta phải nắm bắt cơ hội.

+Bài phát biểu của Pete Hegseth kết thúc bằng lời cầu xin Thiên Chúa Toàn Năng ban phước lành cho tất cả binh sĩ đang nơi hiểm nguy. Ông cảm ơn khán phòng. Câu nói cuối cùng ấy vang lên như một lời nhắc nhở, hòa bình không tự đến. Nó đòi hỏi sự chuẩn bị liên tục và trách nhiệm chung. Trong cảnh Thái Bình Dương hôm nay, lời nhắc ấy mang trọng lượng cụ thể hơn bao giờ hết.

Cu Làng Cát

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

FB Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá

Thôi thì tự sướng cũng vừa phải thôi mấy cha, hết chữ thì thôi đừng có viết, một báo chính thống lớn như VnExpress mà giật cái tít thật đúng là không biết xấu hổ, ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá. Cứ mang GDP ra lòe thiên hạ mà méo có biết Thái Lan nó có GDP rất thực chất, Việt Nam thì ảo lòi ra mà vẫn cứ ru ngủ đồng bào cho được, giặc ngu luôn nguy hiểm hơn giặc thật. GDP danh nghĩa Thái Lan nhiều năm quanh mốc 500–520 tỷ USD, có năm vượt 540 tỷ. Việt Nam đang ở khoảng 430–470 tỷ USD. Khoảng cách không còn quá xa, nhưng vẫn là khoảng cách. GDP bình quân đầu người Thái Lan trên 7.000 USD, Việt Nam loanh quanh 4.000–4.500 USD. Chênh lệch thu nhập kéo theo chênh lệch năng suất, mức tiêu dùng nội địa, chất lượng hạ tầng và khả năng tích lũy vốn. Đó là nền móng thật, không phải mấy status tự sướng. Tôi chán phân tích cái GDP của Việt Nam rồi, cứ cá trong ao của mình là nhận về hết cả, mà có biết là cá thằng hàng xóm nó gửi ở đó, nuôi lớn nó mang về nhà thịt méo đâu....