Chuyển đến nội dung chính

Nguyễn Thế Vũ: Tôi đã bị lừa mua sở hữu kỳ nghỉ như thế nào?

Tôi đã bị lừa mua sở hữu kỳ nghỉ như thế nào?

- Nguyễn Thế Vũ -

Vâng, tôi cũng là nạn nhân bị lừa mất vài trăm triệu cho cái kỳ nghỉ chết tiệt đó. Mà nó thất đức lắm bà con ạ. Chiêu lừa đảo thì tinh vi. Đố mọi người không thể không bị lừa được.

Tôi còn nhớ đó là đầu năm 2018. Tôi hay nhận được mấy cuộc sale phone mời đi hội thảo du lịch, để đánh giá ý kiến, khảo sát khách hàng của một khu resort chuẩn bị khai trương. Nó bảo chỉ cần lên nghe 1 tiếng cho nó ý kiến là nó tặng cho một gói du lịch 2 ngày 3 đêm miễn phí, bao ăn ở, vé máy bay ở khu 5 sao.

Tôi biết trên đời làm có cái quái gì miễn phí, chỉ có nước mưa và cứt chim trên trời rơi xuống. Nên chỉ nghe cho vui thôi.

Mà tụi nó rất kiên trì. Nó gọi mời tôi đi mấy tháng á. Sau thì tôi cũng mủi lòng. Ừ, thì đi đại coi như đi chơi, có mất mát quái gì đâu. Lên chỗ tòa nhà gì gì đó ở Tôn Đức Thắng, chỗ quận 1 ấy, hình như tòa nhà văn phòng Techcombank hay sao á.

Tối đó 8h lên tòa nhà nó. Mía. Nó sang trọng bà con ạ. Mình chỉ làm mấy công ty nhỏ nhỏ, ít khi được vào môi trường sang chảnh vậy nên có chút ngợp. Lúc đó mới có hai mấy tuổi đầu nên đâu có nhiều trải nghiệm đâu.

Nó đăng ký lễ tân, đọc tên tuổi các kiểu, có vẻ rất trân trọng mình.

Sau đó nó cho mình vào một văn phòng, bật đèn dịu dịu, không gian vừa phải, có những bộ sofa tiếp khách sang trọng. Có những sale mặc áo vest nhìn sang méo chịu được. Mà chúng nó tuyển đâu được toàn mấy đứa trẻ trẻ đẹp kinh. Nam vest sang trọng, nước hoa thơm nức. Nữ thì vest đen, tay đeo hột xoàn, vòng vàng, tóc uốn cong bồng bềnh thời thượng. Nhìn vào là thấy được sự so sánh, bọn này đẹp vãi, còn mình nhìn như thằng nhà quê. Nhìn đứa nào cũng như là quản lý cao cấp ấy.

Mà trong khán phòng cũng được tầm mười mấy khách như tui, người già có, trẻ có, cặp đôi vợ chồng cũng có...

Rồi có một con bé nào đó lên thuyết trình giới thiệu sơ qua về cái du lịch, cái khu resort gì đó ở Nha Trang, được bên Do Thái, Dubai hay Israel về đầu tư. Nói là mô hình cao cấp, bla bla. Mà tôi có biết gì đâu. Mặt cứ ngơ ngơ. Nuốt từng lời mà nó chui tai này lọt tai kia.

Rồi nó chốt sale tui, nó cho 2 đứa nhân viên nữa ra nói chuyện với tôi. Tôi thì lơ ngơ, biết gì đâu mà mua. Nó kêu tui chỉ cần mua gói kỳ nghỉ bên nó. Suất căn hộ trong 50 năm, chỉ cần đóng 400 triệu là được sở hữu 50 năm. Trong thời gian đó tôi có thể đi du lịch hoặc cho thuê lại.

Nhu cầu đi du lịch rất cao. Nếu tôi để thêm một thời gian nữa thì coi như là một khoản đầu tư. Bây giờ mua 400 thì vài bữa có thể bán 800 triệu.

Nếu không bán thì cho thuê. Một đêm được cả 100 triệu tiền cho thuê. Mà một năm tôi được tận 7 ngày cho thuê, tức là kiếm được 700 triệu một năm lận.

Tôi rút điện thoại ra search Google xem nó là cái mẹ gì, thì không hiểu sao không có sóng. Sau này tôi mới biết là tụi nó có thiết bị phá sóng 3G để khách khỏi lên mạng.

Vì trên mạng đầy phốt, đầy cảnh báo của tụi nó. Chỉ cần lên mạng cái là một nùi.

Mà tụi nó tư vấn nhẹ nhàng lắm. Khi tôi không đồng ý mua thì tụi nó cũng cho tui về. Và nói tôi đợi để tụi nó lấy quà cho tôi, vẫn là gói du lịch miễn phí như quảng cáo... Sau này thì mới biết là cái voucher của khu resort thôi, chứ khách vẫn phải tự chịu vé máy bay, ăn uống, phụ thu.

Nhưng nó làm thế để tôi mất đề phòng. Thấy tụi này làm ăn đàng hoàng, tử tế và tốt. Và nó đưa cái giấy gì cho tôi ký, kêu là cho ý kiến. Rồi không biết tụi nó dẫn dụ kiểu gì mà nó mời tôi vào phòng riêng, rồi kêu quản lý của nó ra gặp tôi.

Cha mạ ơi. Thằng quản lý nó đẹp trai vãi. Nhìn thì nhỏ tuổi hơn tôi. Nhưng nó mặc bộ vest có vẻ đắt tiền, nước hoa thơm nức, giày tây bóng lộn, tóc vuốt keo bóng loáng. Má, ngồi với nó mới thấy mình phèn vãi.

Nó giới thiệu nó là quản lý kinh doanh, đi du học tác nghiệp bên Israel về. Vì công ty nó có vốn đầu tư Israel nên nó mới về để tiếp quản.

Nó kêu đây là mô hình tiên tiến, kiệt tác thế giới hàng đầu, được những nhà Do Thái phát triển rất nổi tiếng thế giới. Bây giờ mới triển khai ở Việt Nam, để khai sáng, mang văn minh thế giới về Việt Nam.

Nó nói một hồi làm tôi thấy thật sự đây là một kiệt tác.

Tôi ngồi với nó đến gần 11h đêm. Bụng thì đói, mệt, buồn ngủ, hết mẹ sức, không còn sức phản kháng. Lần đầu tôi cũng phản kháng, cũng thắc mắc vấn đề này vấn đề kia với nó. Nó kêu tôi là đúng là dân Việt Nam, không biết làm giàu như người Do Thái. Tại sao Do Thái tinh anh hàng đầu thế giới, còn Việt Nam những người như tôi nên mãi thế này.

Má. Tự ái kinh. Nó khinh mình.

Rồi nó kêu chỉ mua ngày hôm nay mới có giá này. Mình mà bước ra khỏi đây là mất cơ hội. Cơ hội chỉ đến một lần thôi. Tôi là tầng lớp tinh anh được chọn lọc kỹ nên tụi nó mới mời lên. Nếu tôi không tận dụng cơ hội này thì sẽ hối tiếc. Ngày mai tôi muốn quay lại mua cũng không được...

Nó rút một thẻ đen quyền lực ra. Nó nói nó cũng đầu tư, cũng mua mấy cái. Nhân viên nó ai cũng mua. Mua để sang năm bán. Sang năm bán phải được lời gấp đôi.

Bây giờ giá chỉ 500 triệu. Tôi chỉ cần thanh toán 30%, số còn lại ngân hàng sẽ cho vay, miễn gốc lãi 1 năm lận.

Tức là bây giờ tôi chỉ cần bỏ ra 130 triệu đầu tư, sang năm có thể bán cái này lại với giá 800 triệu. Tức là bỏ ra 130 triệu mà lời tận 400 triệu đó bà con.

Và sau bao lần chốt sale thì tôi cũng gục ngã. Tôi quẹt thẻ 130 triệu cho nó tại chỗ, và nó đưa cái hợp đồng dày cộp cho tôi ký.

Mọi thứ lúc đó như ma làm ấy. Tôi cũng là dân kinh doanh, và tôi không nghĩ ở Việt Nam lại có hình thức lừa đảo này. Nên tôi thấy có lợi nhuận là tôi tin cái rụp.

Ký mấy chục trang hợp đồng mà chả đọc cái mẹ gì. Vì đọc cũng có hiểu gì đâu. Mà lúc đó gần 11h đêm, mệt chết mẹ rồi còn sức đâu mà đọc.

Xong xuôi thanh toán 130 triệu, cầm cái hợp đồng về. Trên đường lái xe về nhà, tôi đã thấy cấn cấn. Suy nghĩ mãi. Mình là dân kinh doanh, sao lại có thể dễ dàng mua cái mà mình không biết nó là cái gì. Tại sao...

Về đến nhà tôi lấy điện thoại lên mạng và tá hỏa. Mẹ ơi, VTV chính chủ cảnh báo lừa đảo tràn lan ra. Lúc này hoảng mẹ rồi. Đầu óc không còn biết gì nữa. Cơn đau đầu tự nhiên ập đến. Tay chân bủn rủn. Chả nhẽ mình bị lừa.

Lôi vội cái hợp đồng ra đọc. Thì cha mạ ơi, méo hiểu nó viết cái gì trong hợp đồng cả.

Toàn là điều khoản dọa nạt. Nào là không được tiết lộ hợp đồng, không được bla bla... Rồi không được đơn phương kết thúc hợp đồng dưới mọi hình thức. Tự ý đơn phương kết thúc cũng phải đóng hết số tiền còn lại.

Lúc này tâm hồn đã ba phần ở lại, bảy phần lên mây. Sợ, nỗi sợ ùa về. Sợ vì mình đã bị lừa 130 triệu rồi, bây giờ còn phải đóng hết thêm hơn 400 triệu. Nếu không đó nó sẽ cho pháp lý, luật sư vô kiện mình...

Tối đó tôi mất ngủ. Cả đêm không ngủ được. Lo lắng, sợ hãi, tức giận vì mình thế này. Người trẻ và có tri thức, thông tin đầy đủ mà bị lừa... Sợ vì đọc hợp đồng của nó, càng đọc càng sợ.

Hết phần 1. Tui sẽ viết tiếp phần 2 bữa khác.

Tôi đã xử lý như nào. Tập hợp những nạn nhân khác cũng bị như tôi, báo công an như nào, đi biểu tình kiện tụng như nào, đi thuê luật sư như nào, ra tòa án Nha Trang để tham dự phiên tòa như nào...

Cùng chờ đón phần 2 nhé!

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

FB Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá

Thôi thì tự sướng cũng vừa phải thôi mấy cha, hết chữ thì thôi đừng có viết, một báo chính thống lớn như VnExpress mà giật cái tít thật đúng là không biết xấu hổ, ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá. Cứ mang GDP ra lòe thiên hạ mà méo có biết Thái Lan nó có GDP rất thực chất, Việt Nam thì ảo lòi ra mà vẫn cứ ru ngủ đồng bào cho được, giặc ngu luôn nguy hiểm hơn giặc thật. GDP danh nghĩa Thái Lan nhiều năm quanh mốc 500–520 tỷ USD, có năm vượt 540 tỷ. Việt Nam đang ở khoảng 430–470 tỷ USD. Khoảng cách không còn quá xa, nhưng vẫn là khoảng cách. GDP bình quân đầu người Thái Lan trên 7.000 USD, Việt Nam loanh quanh 4.000–4.500 USD. Chênh lệch thu nhập kéo theo chênh lệch năng suất, mức tiêu dùng nội địa, chất lượng hạ tầng và khả năng tích lũy vốn. Đó là nền móng thật, không phải mấy status tự sướng. Tôi chán phân tích cái GDP của Việt Nam rồi, cứ cá trong ao của mình là nhận về hết cả, mà có biết là cá thằng hàng xóm nó gửi ở đó, nuôi lớn nó mang về nhà thịt méo đâu....