Chuyển đến nội dung chính

God bless America: Nghệ thuật ứng xử bậc thầy!

 Hôm qua, tôi đã xem đi xem lại  đoạn video của cô phóng viên Kristen Welker - người dẫn chương trình  Meet the Press của hãng NBC  phỏng vấn TT Trump đến vài lần. Không phải để xem ông ta đã ứng xử ra sao... cũng không phải để xem báo chí mô tả ông như thế nào sau cuộc phỏng vấn đó. Tôi xem vì muốn hiểu điều gì đã khiến một người đàn ông gần 80 tuổi, từng trải qua vô số cuộc công kích và tranh cãi trong đời, quyết định đứng dậy rời khỏi cuộc trò chuyện giữa chừng gây tranh cãi nhiều như thế!

Trước khi đi vào phần suy nghĩ của mình, cần đặt nhân vật vào trong bối cảnh: Kristen Welker không phải là một nhà báo vô danh... Cô tốt nghiệp Đại học Harvard, trải qua hơn một thập niên tại NBC News, từng là phóng viên Tòa Bạch Ốc dưới thời Obama và Trump, và năm 2023 đã thay thế Chuck Todd để trở thành người dẫn chương trình chính trị uy tín nhất của hãng NBC: Meet the Press, chương trình đã phát sóng  liên tục từ năm 1947 cho đến nay  và được xem là khuôn mẫu của báo chí  truyền thông dòng chính (cực tả) ở Hoa kỳ 

Nói một cách khác, cô ta  là một sản phẩm hoàn hảo của hệ thống đào tạo báo chí: học vấn ưu tú, đường sự nghiệp được vạch sẵn, vị trí đỉnh cao trong một thiết chế truyền thông trăm năm tuổi. Cô đại diện cho thế hệ nhà báo được kỳ vọng sẽ kế thừa di sản của Walter Cronkite, Tom Brokaw and Tim Russert... những tên tuổi từng được coi là ngôi sao lẫy lừng của phe cực tả  trong lịch sử báo chí Hoa Kỳ hơn nửa thập kỷ qua. (Cronkite chính là phóng viên cưc tả đã trực tiếp đưa những tin tức hết sức hỗn loạn anti war cho công chúng Mỹ dẫn đến việc chính phủ Hoa Kỳ quyết đinh chấm dứt cuộc chiến ở Việt Nam l) 

Vậy mà chính người mang trên vai trọng trách kế thừa ấy, trong một cuộc phỏng vấn với Tổng thống Trump, đã để lộ rõ gương mặt mình diễn xuất nguyên một hội chứng TDS  trên màn hình mà ngay cả một bộ óc Harvard được rèn luyện trong nghề báo cũng không thể nào dấu diếm được, khi thực tại ấy đe dọa toàn bộ bản sắc và thế giới quan đã được xây dựng qua hàng chục năm trong sự nghiệp của cô ta.

Và càng xem, tôi càng không thấy sự nóng giận như nhiều người đang nói. Thứ tôi nhìn thấy lại là sự mệt mỏi của một người đã nói quá nhiều, giải thích quá nhiều và chịu đựng quá nhiều năm dưới ánh đèn soi xét  đến  quá khích của truyền thông cực tả mà chưa bao giờ nhận được một lời đồng cảm  náo đến từ họ...

Ở đây, tôi không bàn đến nội dung của cuộc phỏng vấn nữa vì nó đã không có một cái kết có hậu l...

Có một chi tiết rất nhỏ mà nhiều người có lẽ đã bỏ qua. Trước khi rời bước đi, ông khẽ chạm vào vai nữ phóng viên. Chỉ một cử chỉ thoáng qua, nhưng lại khiến tôi nhớ đến hình ảnh rất quen thuộc trong văn hóa  người Á Đông của mình . Đó không phải là hành động của một người đang mất kiểm soát. Nó giống một người Cha đã cố kiên nhẫn giải thích đến khàn cổ với đứa con ương bướng  của mình, nhưng rồi nhận ra rằng cuộc tranh luận ấy sẽ chẳng đi đến đâu. Không phải vì ghét bỏ, càng không phải vì coi thường, mà đơn giản chỉ vì đôi khi người từng trải hiểu rằng không phải cuộc đối thoại nào cũng đáng để kéo dài thêm.

Người trẻ thường muốn giành phần  hiếu thắng trong từng câu nói của mình  . Người từng trải lại hiểu rằng có những lúc im lặng và bước đi còn mạnh mẽ hơn việc ở lại tranh cãi. Bởi mục đích của đối thoại là để tìm kiếm sự thật, chứ không phải để kéo dài một cuộc đấu khẩu vô tận đến lố bịch.

Người ta có thể yêu TTTrump hoặc ghét Ông... Điều đó hoàn toàn bình thường và dễ hiểu  trong một xã hội tự do. Nhưng nếu nhìn khoảnh khắc ấy bằng sự công tâm và chút lương tri, tôi không thấy một chính trị gia đang thất bại trước những câu hỏi khó như truyền thông đã thêu dệt. (có khi nào họ dành cho ông Biden những câu hỏi đâm họng như vậy đâu ????) Tôi chỉ nhìn thấy ở đó một người đàn ông đã đi qua quá nhiều bão tố, thăng trầm  đủ để hiểu rằng đôi khi sự im lặng chính là câu trả lời cuối cùng xác đáng nhất!

Giữa cơn mưa hôm đó, ông không la hét. Ông không xúc phạm. Ông không biến cuộc phỏng vấn thành một màn kịch ồn ào để chiều lòng truyền thông. In the end , Ông chỉ đứng dậy, khẽ chạm vào vai cô phóng viên rồi nhẹ nhàng rời đi.

Và kỳ lạ thay, chính sự im lặng ấy lại khiến người ta phải nói về nó nhiều hơn bất kỳ câu trả lời nào.

Nhưng riêng khoảnh khắc ấy, tôi lại nhìn thấy một bài học rất đời thường: Khi tuổi tác mang đến sự từng trải, người ta không còn cố gắng chiến thắng ở mọi cuộc tranh cãi nữa....

Người ta chỉ chọn những cuộc đối thoại còn xứng đáng để tiếp tục. Đó là nghệ thuật ứng xử bậc thầy!

Và có lẽ đó mới là điều khiến sự việc này trở nên đáng nhớ đến như  vậy.

God bless America.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

FB Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá

Thôi thì tự sướng cũng vừa phải thôi mấy cha, hết chữ thì thôi đừng có viết, một báo chính thống lớn như VnExpress mà giật cái tít thật đúng là không biết xấu hổ, ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá. Cứ mang GDP ra lòe thiên hạ mà méo có biết Thái Lan nó có GDP rất thực chất, Việt Nam thì ảo lòi ra mà vẫn cứ ru ngủ đồng bào cho được, giặc ngu luôn nguy hiểm hơn giặc thật. GDP danh nghĩa Thái Lan nhiều năm quanh mốc 500–520 tỷ USD, có năm vượt 540 tỷ. Việt Nam đang ở khoảng 430–470 tỷ USD. Khoảng cách không còn quá xa, nhưng vẫn là khoảng cách. GDP bình quân đầu người Thái Lan trên 7.000 USD, Việt Nam loanh quanh 4.000–4.500 USD. Chênh lệch thu nhập kéo theo chênh lệch năng suất, mức tiêu dùng nội địa, chất lượng hạ tầng và khả năng tích lũy vốn. Đó là nền móng thật, không phải mấy status tự sướng. Tôi chán phân tích cái GDP của Việt Nam rồi, cứ cá trong ao của mình là nhận về hết cả, mà có biết là cá thằng hàng xóm nó gửi ở đó, nuôi lớn nó mang về nhà thịt méo đâu....