Chuyển đến nội dung chính

Vn-Index NC: CHUYẾN THĂM TRIỀU TIÊN SẶC MÙI "T-Ử KHÍ": KIM JONG UN DÙNG HẠT NHÂN UY HIẾP, TẬP CẬN BÌNH NHƯỢNG BỘ? (Phần 1)

Link: https://www.facebook.com/share/1B1MPtoYJ8/

CHUYẾN THĂM TRIỀU TIÊN SẶC MÙI "T-Ử KHÍ": KIM JONG UN DÙNG HẠT NHÂN UY HIẾP, TẬP CẬN BÌNH NHƯỢNG BỘ? (Phần 1)

- Từng có thời thì ông Kim Jong Un phải lặn lội ngồi tàu bọc thép sang tận Bắc Kinh, để tìm phao cứu sinh. Luật chơi khi đó thì nó rất là rạch ròi, Trung Quốc là đại ca ban phát, Triều Tiên là đàn em ngoan ngoãn.

- Thế nhưng 7 năm sau, gió đã đổi chiều. Lần này thì đích thân chủ tịch Tập Cận Bình phải cất công bay tới Bình Nhưỡng. Lý do, vì bầu sô của Bắc Kinh, không còn là độc tôn nữa.

- Nhờ vào cú bắt tay khét lẹt với ông Putin, Triều Tiên giờ đây đã lột xác thành một tay chơi sừng sỏ: "Sở hữu kho hạt nhân không ngừng phình to, rục rịch đóng chiến hạm vạn tấn, và có hàng vạn lính thiện chiến tại Ukraina." Khối vũ khí chiến lược đó đã ép Trung Quốc phải gạt bỏ vị thế bề trên, hạ mình kéo ghế đàm phán ngang hàng.

- Vậy thì ông Tập Cận Bình sẽ phải cắn răng nhượng bộ những gì, để không mất đi đồng minh vào tay nước Nga? Liệu cái sự nhún nhường của Bắc Kinh, có phải là dấu chấm hết, và chính thức chôn vùi hy vọng phi hạt nhân hóa Triều Tiên của phương Tây không?

I. Ác mộng "trục ma quỷ", và nỗi sợ bị lôi xuống bùn của Bắc Kinh:

1. Sự trỗi dậy của mối tình nồng ấm Nga - Triều, nó không chỉ làm thay đổi vị thế của ông Kim Jong Un, mà nó còn khoét sâu vào nỗi sợ hãi lớn nhất về mặt chiến lược của Trung Quốc hiện tại.

- Truyền thông phương Tây thì luôn thích vẽ ra viễn cảnh về một "trục ma quỷ" mới Nga, Trung, Triều, kề vai sát cánh lật đổ trật tự thế giới do Mỹ dẫn dắt. Nghe thì đầy mùi thuốc súng và hoành tráng. Nhưng cái sự thật đằng sau bức màn nhung lại tinh vi và thực dụng hơn rất nhiều.

- Không phải là Bắc Kinh sợ hãi hay là muốn chối bỏ cái trục này, mà trái lại, ông Tập thì cực kỳ cần một cái liên minh như vậy, để làm đối trọng, phân tán sự chú ý, và làm suy yếu sức ép từ Washington.

- Thế nhưng điều khiến Trung Nam Hải thực sự nóng mặt, là việc vị thế độc tôn của họ đang bị đe dọa. Khi ông Putin và ông Kim Jong Un tự ý bắt tay nhau quá chặt, Bắc Kinh chợt nhận ra rằng mình đang đánh mất đặc quyền chi phối nhịp độ cuộc chơi.

- Chuyến đi tới Bình Nhưỡng lần này, thực chất là một nước cờ để ông Tập "nắn gân" cả hai người đồng cấp. Bắc Kinh sẵn sàng duy trì và chống lưng cho cái liên minh này, nhưng phải với một điều kiện tiên quyết: Trung Quốc phải là kẻ cầm trịch, và mọi quỹ đạo của địa chính trị Đông Bắc Á vẫn phải xoay quanh trục Bắc Kinh.

2. Hãy phân tích bản chất của 3 quốc gia: 

(a) Nước Nga của ông Putin, và Triều Tiên của ông Kim Jong Un hiện tại, có một cái điểm chung chí mạng:

+ Họ là những quốc gia không còn gì để mất về mặt hội nhập kinh tế phương Tây, họ đã bị Mỹ và châu Âu trừng phạt đến tận cùng, bị ngắt khỏi hệ thống thanh toán SWIFT, bị phong tỏa tài sản.

+ Vì không còn gì để mất, họ sẵn sàng chơi tới bến với những cái nước cờ tất tay, phá nát tất cả các quy tắc quốc tế. Công khai liên minh quân sự và sẵn sàng đẩy căng thẳng đến miệng hố chiến tranh hạt nhân.

(b) Nhưng Trung Quốc thì họ hoàn toàn khác.

+ Nền kinh tế khổng lồ trị giá gần 20.000 tỷ USD của họ vẫn đang phải thở vào nhịp đập của chuỗi cung ứng toàn cầu.

+ Sự sinh tồn của Đảng CS Trung Quốc gắn liền với việc phải duy trì tốc độ tăng trưởng kinh tế, duy trì kim ngạch xuất khẩu hàng nghìn tỷ USD sang Mỹ, châu Âu, Nhật Bản, và Hàn Quốc.

+ Bắc Kinh đang nỗ lực đóng vai một cường quốc có trách nhiệm, một nhà kiến tạo hòa bình, nhìn cách mà họ môi giới cho Ả Rập Xê Út và Iran, để hút vốn đầu tư nước ngoài, vốn đang sụt giảm nghiêm trọng.

+ Nếu Bắc Kinh để mặc cho Moscow và Bình Nhưỡng công khai kéo mình vào một cái liên minh quân sự ba bên theo kiểu chiến tranh lạnh, thì đó nó sẽ là một cái thảm họa địa chính trị vô tiền khoáng hậu. Nó sẽ trao cho Mỹ một cái cớ hoàn hảo và hợp lý nhất để hợp thức hóa việc thành lập NATO phiên bản châu Á: "Khi đó thì Nhật Bản sẽ tái vũ trang mạnh mẽ, Hàn Quốc sẽ cho phép Mỹ triển khai thêm hệ thống phòng thủ tên lửa THAAD, thậm chí là vũ khí hạt nhân chiến thuật." Một bức màn sắt phong tỏa công nghệ, bao vây kinh tế sẽ chính thức giáng xuống đầu Trung Quốc.

+ Vì vậy mà chuyến đi này của ông Tập, thực chất là một cái nhiệm vụ "thoát xác". Bắc Kinh phải dùng quyền lực mềm, dùng những cái lời đường mật, và cả những hứa hẹn về kinh tế, để khéo léo tách mình ra khỏi cái ôm quá chặt của trục Nga - Triều. Trung Quốc cũng muốn gửi đi một thông điệp đến phương Tây rằng: "À chúng tôi vẫn đang kiểm soát tốt Triều Tiên. Chúng tôi không phải là một phần của sự hỗn loạn do ông bạn Nga tạo ra đâu".

+ Đồng thời thì ông Tập cũng phải dỗ dành ông Kim, khuyên phía Bình Nhưỡng đừng đi quá giới hạn đỏ, khiến Mỹ nó sẽ có những cái hành động can thiệp quân sự trực tiếp, ngay sát nách Trung Quốc đấy. Đây chắc chắn là một màn đi dây vô cùng nghẹt thở của bộ máy ngoại giao Bắc Kinh.

II. Cuộc mặc cả thế kỷ - Đánh đổi sự ngoảnh mặt lấy "cửa ngõ biển của Nhật Bản"

1. Nói chuyện địa chính trị mà không nói tới lợi ích kinh tế, thì chỉ là những cái lời sáo rỗng thôi.

- Đằng sau những nụ cười những cái ôm thắm thiết và những lời chúc tụng về tình hữu nghị được tô luyện bằng máu. Chuyến tham Bình Nhưỡng của chủ tịch Tập Cận Bình ẩn chứa một cuộc mặc cả đánh đổi mang tính thế kỷ.

- Để kéo Triều Tiên ra khỏi quỹ đạo quá nghiêng về phía Nga. Trung Quốc không thể chỉ dùng lời nói, họ phải ném lên bàn đàm phán một miếng mồi vật chất đủ lớn.

- Ở chiều ngược lại, Triều Tiên cũng đang nắm giữ một cái yết hầu địa lý vô giá của Trung Quốc, thứ mà Bắc Kinh đã thèm khát suốt hơn một thế kỷ qua, đó là lối ra biển Nhật Bản.

2. Hãy nhìn vào bản đồ vùng Đông Bắc của Trung Quốc gồm 3 tỉnh Hắc Long Giang, Cát Lâm và Liêu Ninh. Đây thì từng là trung tâm công nghiệp nặng, là trái tim của nền kinh tế Trung Quốc thời kỳ đầu. Nhưng ngày nay, khu vực này đang chìm trong sự suy thoái.

- Một phần lý do cốt lõi đến từ vị trí địa lý.

+ Dù nằm cực kỳ sát biển, thế nhưng vùng Đông Bắc của Trung Quốc lại bị khóa chặt trong đất liền bởi một cái dải đất hẹp lại thuộc sự kiểm soát của Nga, đó là vùng Primorsky Krai và Triều Tiên.

+ Sông Đồ Môn con sông biên giới tự nhiên giữa ba nước là lối thoát duy nhất ra biển Nhật Bản, nhưng tàu bè của Trung Quốc thì không được phép tự do lưu thông qua đoạn cuối cùng đổ ra biển do bị chặn lại bởi cái cầu đường sắt hữu nghị Nga - Triều.

+ Hàng hóa từ Cát Lâm muốn xuất khẩu sang Nhật Bản hay là bờ Tây nước Mỹ thì phải đi vòng vèo xuống tận cảng Đại Liên ở phía Nam, tốn kém tới hàng tỷ USD chi phí vận tải mỗi năm.

- Đây chính là lúc mà cây cầu trên bộ nối Triều Tiên và Nga trở thành tâm điểm của ván cờ.

+ Trung Quốc khao khát được Triều Tiên và Nga nhượng quyền sử dụng tuyến hành lang này hoặc là cho phép mở rộng cửa sông Đồ Môn để Bắc Kinh có thể xây dựng những cái cảng nước sâu và thọc một cái mũi dùi thương mại cực kỳ chí mạng, trong tương lai thì có thể là quân sự nữa, thẳng ra biển Nhật Bản.

+ Nếu điều này nó thành hiện thực thì nó sẽ vực dậy toàn bộ nền kinh tế vùng Đông Bắc của Trung Quốc đang thoi thóp. Tạo ra một cái tuyến đường biển chiến lược cực kỳ quan trọng đối trọng lại sức ép của Mỹ và Nhật.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

FB Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá

Thôi thì tự sướng cũng vừa phải thôi mấy cha, hết chữ thì thôi đừng có viết, một báo chính thống lớn như VnExpress mà giật cái tít thật đúng là không biết xấu hổ, ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá. Cứ mang GDP ra lòe thiên hạ mà méo có biết Thái Lan nó có GDP rất thực chất, Việt Nam thì ảo lòi ra mà vẫn cứ ru ngủ đồng bào cho được, giặc ngu luôn nguy hiểm hơn giặc thật. GDP danh nghĩa Thái Lan nhiều năm quanh mốc 500–520 tỷ USD, có năm vượt 540 tỷ. Việt Nam đang ở khoảng 430–470 tỷ USD. Khoảng cách không còn quá xa, nhưng vẫn là khoảng cách. GDP bình quân đầu người Thái Lan trên 7.000 USD, Việt Nam loanh quanh 4.000–4.500 USD. Chênh lệch thu nhập kéo theo chênh lệch năng suất, mức tiêu dùng nội địa, chất lượng hạ tầng và khả năng tích lũy vốn. Đó là nền móng thật, không phải mấy status tự sướng. Tôi chán phân tích cái GDP của Việt Nam rồi, cứ cá trong ao của mình là nhận về hết cả, mà có biết là cá thằng hàng xóm nó gửi ở đó, nuôi lớn nó mang về nhà thịt méo đâu....