Chuyển đến nội dung chính

Trần Duy Hùng: Nhật Bản hoáTrung Quốc — kỳ 3: "Đồng đô-la là tiền của chúng tôi, nhưng là vấn đề của các anh"

Mỹ để một gã khổng lồ 158 tuổi của Phố Wall chết thật trong một đêm. Và chính cái chết đó cứu sống cả nền kinh tế Mỹ.

(Nhật Bản hoáTrung Quốc — kỳ 3: "Đồng đô-la là tiền của chúng tôi, nhưng là vấn đề của các anh")

.

Tháng 9 năm 2008, bong bóng nhà đất Mỹ vỡ y hệt cách bong bóng Nhật từng vỡ. Lehman Brothers, ngân hàng đầu tư lớn thứ tư nước Mỹ, một cái tên đã đứng vững 158 năm, sắp chết. 

Rạng sáng 15 tháng 9, Lehman nộp đơn phá sản. Sáu trăm ba mươi chín tỷ đô tài sản đổ sụp, vụ phá sản lớn nhất lịch sử nước Mỹ cho tới hôm nay. Hai mươi lăm nghìn người mất việc (Sáu tháng trước, chính phủ Mỹ còn ra tay đỡ Bear Stearns, ngân hàng đầu tư lớn thứ năm nước Mỹ. Ngay hôm sau ngày Lehman chết, lại bơm tiền cứu hãng bảo hiểm khổng lồ AIG. Trước cứu, sau cứu, chỉ riêng Lehman là Mỹ khoanh tay đứng nhìn, chấp nhận cắt lỗ.).

.

Đó là cái đau. Man rợ, công khai, đúng cái mà người Nhật suốt ba mươi năm né bằng mọi giá. Nó nhanh, nó dữ dội. Mỹ ghi tất cả khoản lỗ vào sổ, tung gói cứu trợ bảy trăm tỷ đô dọn phần còn lại, rồi hơn một năm sau đã quay lại tăng trưởng, vài năm sau nữa chứng khoán vượt luôn đỉnh cũ. So với ba mươi năm nằm liệt của Nhật, Mỹ ngã sấp mặt rồi bật dậy gần như tức thì.

Cùng một cú sụp, hai kết cục trái ngược. Nhật chọn không cho ai chết, và chết mòn ba mươi năm. Mỹ chọn cho một gã khổng lồ chết thật, và sống lại nhanh chưa từng thấy.

.

Tới đây người ta dễ rút ra một bài học gọn mà sai. Rằng Mỹ hơn Nhật ở lòng can đảm, dám cắt thì sống.

Mình nghĩ nó mới đúng một nửa, vì bỏ qua câu hỏi quan trọng nhất, là vì sao Mỹ cắt dứt khoát đến vậy mà không gục theo. Một nước bình thường để gã khổng lồ của mình chết rồi tung bảy trăm tỷ đô cứu trợ, thì đồng tiền rớt thảm, lãi vay vọt lên, cả nền kinh tế lãnh đủ. Mỹ làm hết những thứ đó mà đô-la vẫn đứng, tiền vẫn chảy về, vay vẫn rẻ.

Bí mật không nằm ở lòng can đảm. Nó nằm ở chỗ Mỹ có một đặc quyền duy nhất trên thế giới là gửi được hoá đơn của mình đi nơi khác.

.

Mỹ mạnh không chỉ vì là nền kinh tế lớn nhất. Cái mạnh thật sự là đồng đô-la đã thành tiền của cả thế giới. Dầu mỏ mua bán bằng đô-la, thương mại quốc tế thanh toán bằng đô-la, các nước cất trữ của cải dưới dạng đô-la. Mỹ không chỉ chơi trong ván bài, Mỹ là người dựng bàn và viết luật. Đúng nghĩa nhà cái.

Và làm nhà cái cho Mỹ một quyền năng mà người chơi nằm mơ cũng không có. Mỗi lần Mỹ in thêm đô-la, mọi đồng đô-la đang nằm trong két khắp thế giới lặng lẽ mất giá đi một chút. Nghĩa là một phần cái giá cho việc Mỹ tiêu xài được trả bởi tất cả những ai đang giữ đô-la, gần như cả thế giới, trong đó có cả chúng ta. Mỹ tiêu, thế giới gánh đỡ một phần hóa đơn. Đó là luật chơi.

.

Luật chơi đó đã được khẳng định bằng một câu nói. Năm 1971, Mỹ in tiền quá tay nuôi chiến tranh Việt Nam, các nước đòi đổi đô-la lấy vàng theo đúng cam kết, mà Mỹ không còn đủ vàng để trả. Một đêm, Tổng thống Nixon lên truyền hình tuyên bố cắt đứt, từ nay đô-la không đổi ra vàng nữa. Khi các bộ trưởng châu Âu giận dữ chất vấn, Bộ trưởng Tài chính Mỹ John Connally đáp lại bằng một câu để đời: "Đồng đô-la là tiền của chúng tôi, nhưng là vấn đề của các anh."

Câu đó không phải lỡ lời, nó là cả một học thuyết. Và đây là chỗ tài tình nhất, một cuộc khủng hoảng lẽ ra làm Mỹ yếu đi thì với Mỹ lại ngược lại. Mỗi khi thế giới hoảng loạn, dòng tiền sợ hãi chạy về chỗ nó cho là an toàn nhất, là đô-la. Năm 2008, chính Mỹ làm nổ tung kinh tế thế giới, mà phản ứng của thế giới là đổ tiền mua thêm trái phiếu Mỹ. Mỹ xử lý nợ trong nhà bằng cách lặng lẽ thu thuế lên cả thế giới, và mỗi cuộc khủng hoảng là một lần ăn như thế.

.

Giờ nhìn lại cho rõ ba nhà cái.

Nhật giấu cục lỗ trong nhà, vì đủ giàu để nuôi nó suốt ba mươi năm. Mỹ gửi cục lỗ ra thế giới, vì là nhà cái của cả bàn cờ địa cầu.

Còn Trung Quốc? Là nền kinh tế lớn thứ hai thế giới, nhưng đồng tiền của nó không nước nào cất làm của để dành, và nó không ngồi trên cái ngai nào do chính nó dựng. Khi bong bóng Trung Quốc vỡ, nó không có một thế giới nào để gửi hóa đơn tới. Quá nghèo để nằm chờ như Nhật, không đủ quyền để đẩy ra ngoài như Mỹ, cục lỗ của nó không biết chạy đi đâu, ngoài việc ở lại trong nhà.

Một cục lỗ khổng lồ bị nhốt trong nhà, không lối thoát, thì sẽ làm gì? Đó là chuyện của kỳ sau.

#nhungvahung

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

FB Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá

Thôi thì tự sướng cũng vừa phải thôi mấy cha, hết chữ thì thôi đừng có viết, một báo chính thống lớn như VnExpress mà giật cái tít thật đúng là không biết xấu hổ, ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá. Cứ mang GDP ra lòe thiên hạ mà méo có biết Thái Lan nó có GDP rất thực chất, Việt Nam thì ảo lòi ra mà vẫn cứ ru ngủ đồng bào cho được, giặc ngu luôn nguy hiểm hơn giặc thật. GDP danh nghĩa Thái Lan nhiều năm quanh mốc 500–520 tỷ USD, có năm vượt 540 tỷ. Việt Nam đang ở khoảng 430–470 tỷ USD. Khoảng cách không còn quá xa, nhưng vẫn là khoảng cách. GDP bình quân đầu người Thái Lan trên 7.000 USD, Việt Nam loanh quanh 4.000–4.500 USD. Chênh lệch thu nhập kéo theo chênh lệch năng suất, mức tiêu dùng nội địa, chất lượng hạ tầng và khả năng tích lũy vốn. Đó là nền móng thật, không phải mấy status tự sướng. Tôi chán phân tích cái GDP của Việt Nam rồi, cứ cá trong ao của mình là nhận về hết cả, mà có biết là cá thằng hàng xóm nó gửi ở đó, nuôi lớn nó mang về nhà thịt méo đâu....