Chuyển đến nội dung chính

Nguyễn Tuấn: “Marita: Nữ điệp viên yêu Castro”

- Nguyễn Tuấn -

     Nhà cách mạng Cuba Fidel Castro là một trong những nhà lãnh đạo gây tranh cãi nhất trong lịch sử hiện đại. Ta không thể lấy các lãnh đạo của Triều Tiên mang ra để so sánh. Cuộc sống phong phú đầy các mối tình của ông là một ví dụ sinh động. Có thể kể các phụ nữ đã gắn liền với ông như: 

      Marita Lorenz: Một phụ nữ người Đức có mối quan hệ với Castro năm 1959,  CIA đã thuê cô ám sát ông.

      Mirta Díaz-Balart: Người vợ đầu tiên, xuất thân từ tầng lớp trung lưu, kết hôn với Castro trước khi ông lên nắm quyền.

      Celia Sánchez: Được coi là người tình thân cận và đáng tin cậy nhất của Castro trong nhiều thập kỷ, cũng là một trợ lý quan trọng.

      Dalia Soto del Valle: Người phụ nữ được cho là vợ chung sống lâu nhất với Castro, sống kín tiếng và có với ông 5 người con.

       Tôi xin kể câu chuyện được báo chí ta đã đăng trước đây về mối tình nồng cháy của Fidel Castro và cô gái gốc Đức Marita Lorenz do CIA thuê ám sát ông. 

      Marita Lorenz sinh ra tại thành phố Bremen, miền bắc nước Đức, là con gái của thuyền trưởng hải quân Heinrich Lorenz và người vợ Mỹ Alice. Ngày sinh của Marita là 18/8/1939, hai tuần trước khi Đức Quốc xã xâm lược Ba Lan, bố cô là Heinrich Lorenz người Đức mẹ cô là  Alice người Mỹ. Trong Thế chiến II , Heinrich chỉ huy tàu ngầm U-boat, nhưng bị người Anh bắt giữ và trở thành tù binh chiến tranh. Alice làm gián điệp cho người Anh, nhưng chính quyền Đức Quốc xã đã phát hiện ra nên vợ  Alice và Marita đều bị đưa đến trại tập trung Bergen-Belsen. Khi được thả tự do lúc 7 tuổi, cô bị một binh lính Mỹ sống gần đó cưỡng hiếp. Đến những năm 1950, gia đình Lorenz đã chuyển đến Hoa Kỳ, Alice làm việc cho tình báo Mỹ còn bố cô Heinrich làm thuyền trưởng các tàu chở khách. Marita thường xuyên đi cùng cha trên các con tàu của ông. Một trong những chuyến tàu đó đã đưa cô đến cảng Havana vào tháng 2/1959, nơi cô lần đầu gặp Castro. 

        Khi đó cô mới 19 tuổi đang ở trên tàu của cha mình tại cảng Havana thì hai chiếc thuyền tiến đến. Cô kể lại : Tôi đang đứng trên cầu tàu, ở phía xa, tôi có thể thấy một chiếc thuyền nhỏ đang tiến về phía chúng tôi. Trên thuyền có khoảng 27 người đàn ông, tất cả đều để râu giống nhau."  Một trong số họ thu hút sự chú ý của cô.  Cô nhớ lại: “Khuôn mặt ông ấy làm tôi say mê,” . Đó là khuôn mặt của Fidel Castro, người chỉ một tháng trước đó đã nắm quyền điều hành Cuba từ Fulgencio Batista trong cuộc Cách mạng 26/7/1959 nổi tiếng. 

      “Tôi sẽ không bao giờ quên lần đầu tiên tôi nhìn thấy ánh mắt sắc bén ấy, khuôn mặt đẹp trai ấy, nụ cười ranh mãnh và quyến rũ ấy,” 

      “Tôi là Luật sư Castro,” ông ta nói. “ Tôi là Fidel. Tôi là người Cuba. Tôi muốn lên thăm con tàu lớn của các bạn .” Khi đó bố cô đang ngủ cô đồng ý cho Fidel lên tàu. 

       Hai người trao đổi ánh mắt, và chỉ vài khoảnh khắc,  sau đó họ ôm nhau ngay trong cabin của cô ở dưới boong tàu. Marita cảm thấy giữa họ có một tia lửa lãng mạn. "Anh ấy đứng trước mặt tôi, nắm lấy cả hai tay tôi và hôn tôi. Anh ấy thật ngọt ngào và dịu dàng."

       Ông ta gọi cô là “Alemanita" nghĩa là Cô gái Đức nhỏ . 

      Marita sớm trở lại New York, nhưng chỉ vài ngày sau, Castro đã gọi điện cho cô, mời cô đến Cuba gặp lại ông. Ông thậm chí còn sắp xếp máy bay riêng đưa cô đến đó. Cuối cùng, cô đến khách sạn Habana Hilton ở Havana, nơi cô sẽ sống cùng Castro trong bảy tháng.  Cô nhớ lại:  “Anh ấy là một người tình tuyệt vời và cũng rất giỏi hôn,” Lorenz nói với tờ The Post. “Anh ấy thích nắm tay và ôm ấp rất nhiều.” Cô ấy kể rằng mình nhanh chóng mang thai, và Castro có vẻ rất hạnh phúc. Cô đang ở Cuba khi vào mùa thu năm 1959, cô cảm thấy không khỏe và ngất xỉu. Lúc đó Castro đi công tác, cô tin rằng ai đó đã bỏ thuốc vào sữa của cô, khi tỉnh dậy, đứa bé đã biến mất, chỉ còn lại cô một mình trong phòng khách sạn tối tăm, vô cùng sợ hãi.

      Cô đã nhanh chóng trở về Hoa Kỳ, vô cùng tức giận với Castro và đau khổ vì mất con. FBI nhanh chóng tìm đến cô, người gặp cô là đặc vụ tên Frank Sturgis. Họ đã từng gặp nhau ở Cuba. Sau này Frank Sturgis bị bắt trong vụ đột nhập Watergate. Ông ta yêu cầu cô vào một âm mưu ám sát người tình cũ Fidel Castro. Cô được cử trở lại Cuba mang theo hai viên thuốc có chứa chất độc botulism có thể giết chết người trong vài phút. 

       Khi họ gặp lại nhau, Castro dường như đã  biết lý do cô quay lại. Ông ta đã rút súng lục ra khỏi bao và đưa cho cô: 

      “Súng đây em bắn anh đi! Không ai có thể giết được anh. Không ai cả. Mãi mãi là vậy”. Cô đã không thể làm vậy được và vứt những viên thuốc vào bồn vệ sinh. Rồi họ lại ôm nhau, hôn nhau và ân ái. Khi ông ta bỏ đi, và cô ấy trở về Hoa Kỳ.

       Hiện bà Marita Lorenz đang sống với con trai của mình ở Brooklyn, Mỹ và đã viết một cuốn sách về cuộc đời đầy sóng gió của mình: “Marita: Nữ điệp viên yêu Castro”. 

      Các bạn có thể lên mạng để đọc cuốn sách này. Thậm chí còn có một bộ phim của Hollywood đóng về cuộc đời của bà ta

Marita Lorenz năm 19 tuổi.



Chàng và nàng


Cuốn sách 1 điệp viên người đã yêu Castro.


Bà Marita Lorenz đang ở Mỹ

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

FB Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá

Thôi thì tự sướng cũng vừa phải thôi mấy cha, hết chữ thì thôi đừng có viết, một báo chính thống lớn như VnExpress mà giật cái tít thật đúng là không biết xấu hổ, ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá. Cứ mang GDP ra lòe thiên hạ mà méo có biết Thái Lan nó có GDP rất thực chất, Việt Nam thì ảo lòi ra mà vẫn cứ ru ngủ đồng bào cho được, giặc ngu luôn nguy hiểm hơn giặc thật. GDP danh nghĩa Thái Lan nhiều năm quanh mốc 500–520 tỷ USD, có năm vượt 540 tỷ. Việt Nam đang ở khoảng 430–470 tỷ USD. Khoảng cách không còn quá xa, nhưng vẫn là khoảng cách. GDP bình quân đầu người Thái Lan trên 7.000 USD, Việt Nam loanh quanh 4.000–4.500 USD. Chênh lệch thu nhập kéo theo chênh lệch năng suất, mức tiêu dùng nội địa, chất lượng hạ tầng và khả năng tích lũy vốn. Đó là nền móng thật, không phải mấy status tự sướng. Tôi chán phân tích cái GDP của Việt Nam rồi, cứ cá trong ao của mình là nhận về hết cả, mà có biết là cá thằng hàng xóm nó gửi ở đó, nuôi lớn nó mang về nhà thịt méo đâu....