Chuyển đến nội dung chính

Échos du temps: TIẾNG VỌNG CỦA THỜI GIAN

- Cang Huỳnh lược dịch từ Échos du temps -

TIẾNG VỌNG CỦA THỜI GIAN. 

*Binh nhì James “Jimmy” Walker mười chín tuổi khi trận chiến Bulge nuốt chửng anh ta.

Anh ấy đến từ một trang trại nhỏ bên ngoài Des Moines, Iowa. Trước chiến tranh, nỗi lo lớn nhất của anh là liệu vụ thu hoạch bắp có sống sót qua đợt băng giá sớm hay không. Sau đó Trân Châu Cảng xảy ra, và giống như hàng ngàn người Mỹ trẻ tuổi khác, anh ta đã đổi áo yếm để lấy một bộ quân phục.

Vào Giáng sinh năm 1944, Jimmy đã bị đóng băng trong rừng Ardennes.

Cuộc tấn công Đức đã bùng nổ mà không cảnh báo. Tuyết đã phủ kín tất cả. Người lính ngủ trong những hố cá nhân đầy nước đá. Xe tải bị đóng băng. Súng trường bị kẹt. Băng giá cắt đứt ngón tay và ngón chân nhanh hơn đạn của kẻ thù.

Thức ăn gần như không thể tìm thấy.

Trong ba ngày, Jimmy mang cùng một thanh sô cô la khẩu phần khẩn cấp trong túi.

Đó là thức ăn cuối cùng anh ấy có.

Quân đội đã cung cấp nó như một khẩu phần sinh tồn. Đậm đặc, đắng và cứng khó nuốt nên lính sẽ không ăn nó trừ khi hoàn toàn cần thiết.

Jimmy đã cất giữ nó cho khoảnh khắc anh ấy thực sự nghĩ rằng mình có thể chết.

Sau đó anh ta gặp một cô gái nhỏ.

Tên cô bé là Claire.

Cô bé không thể lớn hơn bảy tuổi.

Trung đội của Jimmy đã tiến vào một ngôi làng Bỉ tan nát sau một đêm bị pháo kích. Một nửa tòa nhà đã bị phá hủy. Khói trôi qua những con phố băng giá.

Gần một bức tường đá sụp đổ, Jimmy phát hiện một đứa trẻ ngồi một mình.

Không áo khoác.

Không có găng tay.

Không có cha mẹ.

Chỉ là một cô gái nhỏ đang cầm một con búp bê bằng gỗ bị mất một cánh tay.

Khi Jimmy đến gần, cô bé đã không chạy.

Cô bé chỉ đơn giản là nhìn chằm chằm.

Một người làng địa phương đã giải thích những gì đã xảy ra.

Một viên đạn pháo đã bắn trúng nhà Claire trong đêm hôm qua.

Mẹ cô bé đã chết.

Cha cô ấy đã biến mất trong cuộc tiến công của Đức.

Không ai biết liệu ông ta còn sống hay không.

Trong hai ngày, cô bé hầu như không ăn gì.

Chiều hôm đó Jimmy ngồi bên cạnh cô bé trong một tầng hầm nhà thờ đông người tị nạn.

Căn phòng có mùi của len ướt, khói nến và nỗi sợ hãi.

Cô bé nhìn lính Mỹ ăn khẩu phần lương khô.

Cô bé chưa bao giờ đòi hỏi bất cứ điều gì.

Không một lần.

Jimmy đã chạm vào túi của anh ấy.

Ngón tay của anh ta tìm thấy thanh sô-cô-la.

Thức ăn duy nhất mà anh ta còn lại.

Thức ăn mà anh ấy đã tiết kiệm cho bản thân mình.

Trong một khoảnh khắc dài anh ấy đã do dự.

Bên ngoài, nhiệt độ dưới lạnh cóng.

Ngày mai có thể tệ hơn.

Ngày hôm sau có thể mang một trận chiến khác.

Một cuộc hành quân khác.

Lại một đêm không có thức ăn.

Anh ấy cần nó.

Sau đó anh ta nhìn Claire.

Và lặng lẽ đưa cô bé sô-cô-la.

Đôi mắt của cô gái mở rộng.

Trong một giây, cô bé dường như không thể tin rằng đó là sự thật.

Sau đó cô bé bẻ vỡ thanh sô-cô-la thành những mảnh nhỏ.

Jimmy đã mỉm cười.

Ít nhất bây giờ cô bé cũng đủ ăn trong vài ngày.

Nhưng cô bé làm anh ấy ngạc nhiên.

Thay vì giữ nó, Claire bắt đầu chia sẻ những mảnh sô-cô-la với những đứa trẻ khác dưới tầng hầm.

Một miếng cho cậu bé.

Một miếng cho một người phụ nữ lớn tuổi.

Một cái khác cho một đứa trẻ đang khóc.

Đến cuối cùng, hầu như không còn gì nhiều dành cho chính mình.

Sau đó Jimmy nói với một người bạn:

"Tôi đã cho một đứa trẻ đói một thanh sô-cô-la. Cô bé dạy tôi sự "cao thượng" là như thế nào. 

Nhiều tuần sau, trận chiến kết thúc.

Đồng minh tiến lên phía trước.

Jimmy sống sót sau cuộc chiến và trở về nhà vào năm 1945.

Anh ấy đã kết hôn.

Nuôi ba đứa con.

Làm nhà vận chuyển thư gần bốn mươi năm.

Tuy nhiên anh ấy không bao giờ quên cô gái nhỏ ở Bỉ.

Mỗi Giáng sinh anh ấy lại kể câu chuyện đó.

Con cái của anh ấy biết điều đó bằng trái tim.

Cô bé nhỏ.

Con búp bê bị mất một cánh tay.

Thanh sô-cô-la.

Cuối cùng anh cho rằng Claire đã đơn giản trở thành một ký ức nữa bị mất vào lịch sử.

Rồi đến 1995.

Năm mươi năm sau chiến tranh.

Jimmy, nay đã bảy mươi tuổi, đã trở lại Bỉ để làm lễ tưởng niệm các cựu chiến binh.

Hàng trăm người tập trung trong một quảng trường thị trấn được trang trí bằng cờ Mỹ và Bỉ.

Sau khi bài phát biểu kết thúc, một người phụ nữ lớn tuổi đến gần ông.

Cô ấy mang theo một cái hộp gỗ nhỏ.

Jimmy nhận ra một điều gì đó ngay lập tức.

Người phụ nữ cầm một con búp bê.

Một con búp bê thiếu một cánh tay.

Hơi thở của ông ấy như nghẹn lại.

Người phụ nữ mỉm cười trong nước mắt.

"Tên tôi là Claire".

Trong một khoảnh khắc, cả hai không nói chuyện.

Sau đó họ ôm lấy nhau.

Cả hai đều khóc.

Cả hai đều nhớ về một mùa đông chưa từng thoát khỏi.

Claire đã mở hộp gỗ.

Bên trong là vỏ bọc ngoài của thanh sô-cô-la năm xưa.

Như vẫn còn nguyên. Chưa đụng đến.

Bọc cẩn thận trong hộp.

Cô ấy nói "Tôi đã mang cái này trong nhiều năm rồi."

"Tôi luôn hy vọng sẽ tìm thấy ông."

Jimmy trông bối rối.

Claire đã giải thích.

Sô-cô-la ông ta đã cho cô ấy không quan trọng vì ông đã cho cô ấy ăn.

Điều đó rất quan trọng bởi vì nó thuyết phục cô ấy rằng thế giới vẫn chứa đựng lòng tốt.

Sau khi mẹ cô qua đời và sự tàn phá ngôi làng của cô, cô đã tin rằng tất cả những gì tốt đẹp đã biến mất.

Một người lính Mỹ đã thay đổi điều đó.

Cô ấy đã trở thành một giáo viên.

Sau đó là hiệu trưởng của trường.

Sau đó, cô đã giúp thiết lập chương trình cho trẻ mồ côi chiến tranh trên khắp Bỉ.

Trong nhiều thập kỷ, cô đã kể với trẻ em về người lính trẻ đã cho đi thức ăn cuối cùng của mình trong một trong những mùa đông lạnh lẽo nhất của chiến tranh.

"Có lẽ anh ấy đã cứu mạng tôi", cô ấy nói nhẹ nhàng.

"Nhưng hơn thế nữa, anh ta đã cứu phần còn lại của tôi, là vẫn còn tin tưởng lòng tốt của người khác."

Khi Jimmy qua đời vào năm 2008, gia đình ông đã phát hiện một phong bì trong số đồ đạc của ông.

Bên trong là một bức ảnh của Claire đang cầm thanh sô cô la thay thế.

Ở phía sau ông ấy đã viết:

"Điều tốt nhất tôi từng làm trong chiến tranh không phải là chiến đấu. Đó là chia sẻ một bữa ăn."

Tại đám tang của ông, các cựu chiến binh đã nói về sự can đảm dưới lửa đạn.

Các con của ông ấy nói về tính cách.

Nhưng Claire, người đã đi qua Đại Tây Dương để tham dự tang lễ, nói về một điều gì đó khác.

Một người lính mười chín tuổi đói khát.

Một cô bé bảy tuổi sợ hãi.

Một thanh sô-cô-la.

Và một lựa chọn được đưa ra trong tuyết lạnh.

Bởi vì đôi khi lịch sử không được thay đổi bởi các tướng lĩnh hay chính phủ.

Đôi khi thay đổi khi một người lính trẻ cho đi thứ duy nhất anh ta còn lại. 

- Cang Huỳnh lược dịch từ Échos du temps.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nguyễn Trọng Tạo - TẠI SAO ĐÔNG LA BỊ CƯ DÂN MẠNG “NÉM ĐÁ”?

Link :  http://nguyentrongtao.info/2014/12/30/tai-sao-dong-la-bi-cu-dan-mang-nem-da/ NTT:  M ấy hôm nay, sau khi Đông La công bố trên  blog của mình việc bị BCH Hội Nhà Văn VN không kết nạp vào Hội, và Đơn khiếu nại gửi các tổ chức và các nhà lãnh đạo VHNT, chính trị, tư tưởng… lập tức bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời. Có người gọi Đông La là “thằng đa lông”, có người gọi là “thằng điên”, có người gọi là “dư lợn viên”, có người gọi là “con lừa”… Nhà thơ Lệ Bình viết: Tôi có cảm giác lý trí con người không còn tồn tại trong Đông  La, khi ông tự  khoe mình là “đại tài”, … và gọi các ông Nguyên Ngọc, Lê Hiếu Đằng … đáng tuổi bố mình bằngthằng, chửi bới Trần Mạnh Hảo, Phạm Xuân Nguyên , Thu Uyên…là chó… Tò mò, tôi vào blog  Đông La  và đọc mộ lát. Xin trích một số đoạn từ các bài viết của Đông La để ai chưa biết thì đọc xem có đáng “ném đá” hắn không: “Đông La ngày đêm trằn trọc viết bảo vệ chế độ thế mà một khúc xương cũng không được gặm”. ...

Nam Đan - Ưu tư diễn nghĩa

Link : http://www.procontra.asia/?p=4227 Tháng 4 25, 2014 Nam Đan Giờ là những ngày cuối của tháng Tư. Nă m   nào cũng vậy, càng đến gần ngày 30 tháng Tư tôi lại có cảm giác bất thường, ngột ngạt, bực bội. Mà không phải chỉ riêng mình có cảm giác đó. Nhìn quanh, tôi thấy bạn bè, người thân cũng vậy, và cả đời sống quanh tôi cũng vậy. Mở ti-vi lên là thấy xe tăng, bom đạn, cờ hoa. Báo chí cũng vậy, có vơi đi phần nào, nhưng cũng vậy. Hò hét, hoan hô. Đứng trên vũng máu hát   ca , nhảy múa lăng xăng mãi nếu không thấy trơ trẽn, thì cũng phải mệt và nhàm! Năm nay là năm thứ 39 kể từ ngày 30/04/1975, cái biến cố làm thay đổi vận mệnh của từng số phận và của cả dân tộc. Tôi nghĩ, cái ngày bất thường trong ký ức ấy sẽ chẳng bao giờ trở nên bình thường. Ở bên này vĩ tuyến 17 cũng như bên kia. Với người Việt ở trong nước cũng như người Việt ở hải ngoại. Tôi vừa đọc bài “ Ưu tư ngày 30-4 ” của tác giả Nguyễn Minh Hòa, ở blog   Quê Choa . Theo như nội dung của bài viết...

FB Rùa Tiên Sinh (Bùi Anh Chiến): Ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá

Thôi thì tự sướng cũng vừa phải thôi mấy cha, hết chữ thì thôi đừng có viết, một báo chính thống lớn như VnExpress mà giật cái tít thật đúng là không biết xấu hổ, ngạo nghễ nó cũng có chừng mực thôi, vui đừng có vui quá. Cứ mang GDP ra lòe thiên hạ mà méo có biết Thái Lan nó có GDP rất thực chất, Việt Nam thì ảo lòi ra mà vẫn cứ ru ngủ đồng bào cho được, giặc ngu luôn nguy hiểm hơn giặc thật. GDP danh nghĩa Thái Lan nhiều năm quanh mốc 500–520 tỷ USD, có năm vượt 540 tỷ. Việt Nam đang ở khoảng 430–470 tỷ USD. Khoảng cách không còn quá xa, nhưng vẫn là khoảng cách. GDP bình quân đầu người Thái Lan trên 7.000 USD, Việt Nam loanh quanh 4.000–4.500 USD. Chênh lệch thu nhập kéo theo chênh lệch năng suất, mức tiêu dùng nội địa, chất lượng hạ tầng và khả năng tích lũy vốn. Đó là nền móng thật, không phải mấy status tự sướng. Tôi chán phân tích cái GDP của Việt Nam rồi, cứ cá trong ao của mình là nhận về hết cả, mà có biết là cá thằng hàng xóm nó gửi ở đó, nuôi lớn nó mang về nhà thịt méo đâu....